Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 880: Nụ hôn hẹn thề (2)

Chương 880: Nụ hôn hẹn thề (2)


Đám mây hơi xám màu ngừng trôi, gió xuyên qua cành cây như ngẩn người, những chiếc lá rung rinh ngừng múa, con chim đậu trên hàng rào cũng há to cái mỏ, người qua đường chớp mắt liền hồi.

Hai vợ chồng Tần Hoài đưa tay lên dụi mắt, không hổ là vợ chồng lâu năm, rất ăn ý, nhìn xong rồi nhìn nhau, rõ ràng thấy sự kinh hãi của đối phương, không nhìn sai.

Con gái nhà người ta vừa rụt rè nói xong câu "lần đầu gặp mặt" thì thằng con trời đánh của họ đã ôm vào lòng mà hôn rồi, ôm rất chặt, hôn rất tự nhiên, nó, nó, nó dám làm thế à?

Xã hội này đã đọa lạc như vậy rồi sao? Đó là suy nghĩ của rất nhiều người.

Lý Cầm thì đang thềm kêu trong lòng, thôi xong rồi, xong rồi, đứa con dâu trong mơ của bà vậy là không còn nữa rồi.

Tần Hoài sắn tay áo lên, ông không chỉ là giáo viên, còn là nông dân quá nửa đời người, thói quen sắn tay áo trước khi ra tay không đổi:

- Không chấp nhận được, nó muốn chết đây mà.

- Anh đừng làm thế, trước mặt bao người như vậy.

Lý Cầm vội giữ chồng lại, chuyện xấu không truyền ra ngoài, chồng mình mà xông lên đánh con thì cả nhà mất mặt lớn, bà không muốn chuyện nhà mình thành đề tài bàn tán người ta.

An Lạc đẩy mạnh Tần An ra, trong mắt có ba phần ủy khuất, ba phần kinh ngạc cùng vài phần tình cảm dấu kín không cho người ta thấy, đầu hơi cúi xuống, vội vàng vào xe, vệ sĩ bước ngay tới mở cửa xe ra.

- Con làm cái gì thế hả?

Lý Cầm cuống quít chạy theo, thế nào bà phải an ủi An Lạc trước:

- Sao ạ, ở phương Tây gặp nhau không phải hay làm thế à?

Tần An ngạc nhiên ngơ ngác:

- Cô ấy lớn lên ở nước ngoài, hẳn quen rồi chứ?

- Sau này tính sổ với con.

Lý Cầm trừng mắt với con trai, sao nó đột nhiên ngu xuẩn như thế, người ta chỉ ôm hờ rồi áp má vào nhau, đâu có như làm như muốn ăn thịt người như vậy:

Bốp!

Tần Hoài từ sau đi tới hào phóng cho Tần An một cái bợp vào gáy.

- Cha...

Tần An cười giả ngốc:

- Còn cười được, tốt nhất con nên cầu trời đi, nếu An Lạc không bỏ qua, cha không cần biết con có lý do gì, sẽ giao con cho nó xử trí, dù thế nào con không thoát được phạt quỳ ở thiên tỉnh đâu.

Tần Hoài nói xong không thèm để ý tới con trai, đi vào trong xe, chỗ này còn làm sao ở lại được nữa.

Tần An nhìn chiếc xe đen xì to lớn từ từ chuyển bánh, lấy kính đeo lên, người xung quanh cũng tản dần, bọn họ đa phần là tập thể dục buổi sáng, hôm nay tiểu học thí điểm tổ chức hoạt động, công viên hạn chế người ra vào, nên không mấy ai vào công viên.

Phạt quỳ, nghĩ mà run, Tần gia không có gia pháp trừng trị, ít nhất thời này không có, nhưng mà con cháu phạm lỗi luôn có cách trừng phạt chung, nhẹ chút là bị ông nội giáo huấn, còn lỗi nặng thì phạt quỳ ở thiên tỉnh, thiên tỉnh có khóm trúc, người bị quỳ tự chọn một cành trúc, sau đó giao cho người phạt đánh.

Đừng nghĩ chọn cái nhỏ, trúc rất dai, càng nhỏ quất càng rát, còn cái to một chút, một là đánh không gãy, hai là không khác gì ăn gậy, cái khâu chọn cành trúc là hành hạ người ta nhất, ý tứ rõ ràng, không phải là người khác muốn phạt mình, mà bản thân tự chọn lấy.

Vụ này không thoát được là chắc rồi, Tần An chưa bị phạt quỳ bao giờ, thấy anh cả bị một lần, đó là khi anh cả quyết định bỏ học, người ra tay là bác cả, lúc đó anh cả rất kiên cường, nhưng chị em Tần An đứng bên khóc nức nở, cảnh tượng đó vẫn rõ ràng.

Buông một tiếng thở dài, Tần An hết cách, một là Tần Thấm đang đợi y, hai là không biết phải ứng phó với màn tập kích bất ngờ của An Lạc ra sao, đành dùng kế hoãn bình, chẳng thèm để ý người ta chỉ trỏ, vừa đi vào công viên, vừa lấy di động gửi vào số quen thuộc một tin nhắn:" Còn nhớ không, lần thứ ba gặp nhau, anh hôn em, em nói, anh hôn thì đời này đừng hối hận, nụ hôn hẹn thề của chúng ta."







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch