Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 881: Tôi tên Đường Mị. (1)

Chương 881: Tôi tên Đường Mị. (1)



Đã mưa mấy trận rồi, trời vẫn có vẻ chưa chịu thôi, mây che mặt trờ làm cho nắng không xuyên qua được, mùa hè nóng nực của Tương Nam vì thế được một ngày hòa hoãn lại.

Chếc Phantom chạy trên con đường rộng rãi xum xuê cành lá, An Lạc ngẩng đầu lên, thi thoảng nhìn tán cây lướt qua trên đỉnh đầu, nhìn qua cửa kính màu, mây càng thêm âm u, lòng phiền loạn, ấn nút bên cạnh, cửa kính tối dần, biến thành màu đen xì, bên ngoài như biến thành ban đêm.

Cùng lúc đó ánh sáng trong xe cũng giảm xuống, một màu vàng chanh khiến người ta cảm giác trời tối rồi.

An Lạc thuận tay vạch lung tung trên giấy, vò lại, như giận dỗi ném vào sọt rác.

Tần Hoài và Lý Cầm không biết nhìn nhau tới lần thứ mấy, cô bé trước mắt hẳn là bị chấn động lớn, ai cũng hiểu cảm thụ của cô, mang đầy thiện cảm chờ mong mà tới, vượt cả Thái Bình Dương bao la, vậy mà lần đầu gặp nhau, thất vọng vô cùng.

Dù là bất kỳ ai cũng không vui nổi, huống hồ là cô bé mười mấy, trong lòng bây giờ chắc là rối loạn giận dữ.

- An Lạc... Dì không ngờ Tần An không hiểu chuyện như thế..

Lý Cầm muốn đem hành vi lưu manh của Tần An đổi thành không hiểu chuyện, lại thấy một câu không hiểu chuyện làm sao mà đủ được, ý đồ thiên vị con trai quá rõ ràng, xấu hổ ho một tiếng:

- Cái thằng khốn kiếp đó, đợi đấy gì đánh chết nó, trả lại công bằng cho cháu.

- Không sao đâu ạ.

An Lạc cười gượng, hai bàn tay nắm chặt nhau, nước mắt hoen mi, dáng vẻ ngoan ngoãn ủy khuất đó làm vợ chồng Tần Hoài đau lòng không thôi, lần này thằng nhãi đó hoang đường quá độ rồi, nếu không phải xe đã đi, đều muốn nhảy xuống, đánh cho nó một trận, kệ ai nhìn thì nhìn.

- Cái thằng khốn kiếp đó, nó nhất định muốn cha nó tức chết mới vui đây mà, lần này về, thế nào cũng phải đánh gãy lưng nó.

Tần Hoài lửa giận bùng lên, ông luôn muốn con trai lớn lên thành nam tử hán có trách nhiệm, bất kể gặp khó khăn thế nào ưỡn ngực lên mà sống, giờ bắt nạt một cô bé, làm người ta khóc rồi, đó là hành vi của nam nhân sao:

- Đúng, phải để An Lạc đánh.

Lý Cầm thầm thất kinh, vội vàng nói, bà cũng đồng ý thế nào cũng phải cho Tần An một trận đòn, nhưng không để cha nó đánh được, chẳng may lỡ tay có bề gì thì sao, để An Lạc đánh là tốt nhất, một là cho cô bé hả giận, hai là con gái dù sao sức lực có hạn:

- Thực sự không cần mà, nói không chừng cậu ấy chỉ nghĩ cháu ở nước ngoài, cho rằng nghi lễ gặp nhau ở phương Tây như thế.

An Lạc vuốt khóe mắt, không để nước mắt rơi xuống, bộ dạng đó tất nhiên là cực kỳ tủi thân, lại muốn che dấu, nhưng không sao che dấu được:

- Nó không ngốc vậy đâu.

Tần Hoài vẫn còn giận lắm, làm chuyện hoang đường, còn lý do cũng hoang đường:

Lý Cầm giật tay áo chồng, sao ngốc như thế, thuận theo lời cô bé vãn hồi cho con trai chút thể diện thì chết à?

An Lạc rốt cuộc không kìm được, nước mắt lã chả tuôn rơi, nhưng không khóc ra tiếng, hai tay nắm chặt để trước bụng, giữ tư thế thục nữ nhất quán.

Lý Cầm cũng cay xè mắt, vội đi tới ôm cô bé ủy khuất vào lòng, bản năng làm mẹ của nữ nhân là thế, khiến họ dễ mềm lòng khó giữ được lập trường, dỗ dành:

- Không sao không sao, chuyện này dì làm chủ cho cháu, nhất định để Tần An cho cháu câu trả lời đàng hoàng.

Tần Hoài buông một tiếng thở dài, không còn tâm trạng đi giận thằng nghịch tử kia nữa.

An Lạc khóc một hồi, tiếng nức nở dần nhỏ xuống, cuối cùng ngẩng đầu lên, lau nước mắt:

- Cháu xin lỗi, làm ướt áo dì rồi.

- Không sao.

Lý Cầm cẩn thận quan sát An Lạc, cô bé có vẻ khóc một hồi đã nhẹ lòng không ít.

Bên ngoài xe đã dừng, An Lạc biết đã tới nơi:

- Cháu xuống xe ở đây ạ, cháu đi thăm anh đường, hai ngày nữa để Trương Tiểu Phi tới đón cháu là được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch