Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 882: Tôi tên Đường Mị. (2)

Chương 882: Tôi tên Đường Mị. (2)


- Ừ, hai ngày nữa chú dì sẽ cùng tới đón cháu.

Lý Cầm gật đầu:

Đây là điều An Lạc đã nói trước, An gia và Đường gia là thế giao, nay Đường Khiêm Hành đang nhậm chức ở Lâu Tinh, cô lần đầu tới đại lục, thế nào cũng phải tới thăm hỏi.

- Không cần đâu dì ạ, bao Trương Tiểu Phi tới đón cháu là được.

An Lạc xua tay, mình tuy là khách, nhưng đối phương là trưởng bối, sao có thể để chạy tới đón mình.

Lý Cầm và Tần Hoài gật đầu, thầm thở phào, xem tình hình này thì cô bé vẫn muốn tới trấn Thanh Sơn chơi, vậy là chưa quá tệ.

An Lạc xuống xe, di động rung khẽ, là tin nhắn tới.

Mở tin nhắn ra xem, khóe miệng bất giác nhếch lên, nụ nôn hẹn thề ?

Tần An, người anh hẹn thề cũng hơi nhiều đấy.

Cùng lúc đó một cái xe lớn màu đen đỗ bên chiếc Phantom, thời buổi đó người ta sùng bái cuồng nhiệt những chiếc xe có kích cỡ lớn, như Toyota Crown, Lincoln chẳng hạn, cứ như xe càng lớn mới càng thể hiện được thân phận.

An Lạc thu di động lại, liếc mắt qua chiếc xe kia, là biển Hành Thủy, trong xe có hai nam nhân đang ngạc nhiên nhìn cái xe to hơn xe mình gấp mấy lần.

Cái đồ khốn kiếp đó, hai lần đều thế, mình chưa chuẩn bị thì đã bị hôn rồi, nhưng giờ mình không còn ngốc nghếch tin đó là nụ hôn hẹn thề nữa, chỉ mình hẹn thề, chưa bao giờ là anh ấy.

Thu lại tâm tình, An Lạc thoáng suy nghĩ đi tới bên chiếc Lincoln, gõ gõ cửa sổ, lễ phép nói:

- Cháu chào chú Diệp.

- Cháu là?

Nam tử trung niên ngạc nhiên nhìn cô bé mình không quen.

- Cháu là bạn học của Diệp Trúc Lan, tên là Đường Mị.

An Lạc tự giới thiệu:

Nam tử trung niên định mở cửa xe đi xuống, nhưng An Lạc ngăn lại:

- Nếu có thời gian, cháu tới Hành Thủy chơi với Diệp Trúc Lan được không ạ?

- Ừ, được chứ, hoan nghênh cháu.

Diệp Minh cười, là bạn của con gái mình, tất nhiên chào đón.

- Cám ơn chú, hẹn gặp lại.

An Lạc lễ phép lùi lại vài bước rồi mới xoay người đi:

- Diệp Minh, khá đấy, người ta nhận ra anh, anh lại không nhớ, đúnglà quý nhân hay quên.

Nam nhân ngồi ở ghế lái đùa:

Diệp Minh cười:

- Cục trưởng Trần, tôi không tới Lâu Tinh được mấy lần đâu, có lẽ là lần nào đó đón Diệp Tử, bị bạn nó nhìn thấy.

- Cô bé Đường Mị này không đơn giản.

Cục trưởng trần nhìn chiếc Phantom:

Diệp Minh gật đầu lấy di động ra, phải hỏi con gái xem lai lịch Đường Mị ra sao, mà đoán chừng nó không biết mấy, với tính cách của nó, không mấy quan chuyện này:

- Diệp Tử, lớp con có một cô bé tên là Đường Mị à?

- Á, cha, làm sao cha biết Đường Mị.

Diệp Trúc Lan đang cùng Tôn Tôn đi dạo phố, nhận được điện thoại thì lạ lắm:

- Cha và lãnh đạo tới Lâu Tinh làm việc, xe vừa đỗ lại thì cô bé đó tới chào hỏi.

Vì nghe thấy tên Đường Mị, Tôn Tôn liền ghé đầu tới nghe, sao cô gái đó lại biết cha Diệp Trúc Lan?

- Bạn ấy ở lớp bên, không ở lớp con.

- Hai đứa có vẻ quan hệ không tệ nhỉ, cô bé nói có thời gian muốn tới Hành Thủy chơi với con đấy.

- Hả? Đừng đừng... Con sợ bạn ấy lắm.

Diệp Trúc Lan sợ tới mức tắt luôn điện thoại, cứ như sợ nói thêm là Đường Mị sẽ tới vậy:

- Này, làm gì thế, còn chưa hỏi Đường Mị muốn làm gì mà.

Tôn Tôn vội nói:

- Thì cô ấy về tham gia thi cuối kỳ chứ sao?

- Mình nói là cô ta tìm bạn làm cái gì ấy.

Tôn Tôn chịu thua độ ngây thơ của cô bạn, cũng không ngại suy nghĩ về Đường Mị u ám một chút:

- Mình thấy cô ta đang thị uy đấy, trước tiên chưa nói cô ta làm sao biết cha bạn, nhưng với tính cách coi khinh mọi thứ của cô ta, làm gì có chuyện chủ động chào hỏi người lạ đúng không? Cô ta đang thể hiện là, cô ta đã về, nhưng không thèm nói, mà muốn thông qua cha bạn nói với chúng ta.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch