- Đầu óc cô là cái gì thế, nhìn thấy cha mình mà nghĩ ngay ra như vậy được, rốt cuộc cô ta định làm gì?
Diệp Trúc Lan mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy Đường Mị kỳ quái, về thì về, có gì ghê gớm à?
- Tần An cũng nói cô ta còn thông minh hơn cậu ấy, mình chỉ thấy đầu óc cô ta có vấn đề. Kệ, chúng ta kệ cô ta, đi chơi.
Tôn Tôn không sợ Đường Mị nữa rồi, ngược lại còn nóng lòng muốn thách thức kẻ thù khó nhằn này:
- Ừ.
Hai cô gái cao hứng dạo phố, Diệp Trúc Lan cười, nhưng ánh mắt che dấu chút tâm sự, vì cô không còn tự tin nữa, không phải là độc nhất vô nhị nữa, vì Tần An từng chỉ là của cô, giờ thì Tôn Tôn cũng có Tần An rồi.
Đường Mị cũng có một Tần An sao? Cô không muốn thế.
Diệp Trúc Lan dừng lại, vì có một cái xe rất lớn dừng ở trước mặt, vì sao cái xe này lại chắn đường mình?
Cửa kính xe trượt xuống, là cha mẹ Tần An.
- Diệp Tử, Tôn Tôn.
Lý Cầm vẫy tay:
Tôn Tôn lễ phép chào cô Lý, thầy Tần, còn Diệp Trúc Lan thân thiết gọi chú dì.
- Hai đứa có thời gian về trấn Thanh Sơn chơi nhé.
Tần Hoài mỉm cười nói, ông biết Khuông Vịnh Mai học kỳ sau điều lên thành phố, sau này Diệp Trúc Lan cũng ở hẳn thành phố rồi, Tôn gia còn chuyển đi sớm hơn:
- Vâng ạ.
Diệp Trúc Lan thân thiết với cha mẹ Tần An hơn, Tôn Tôn chỉ khẽ gật đầu.
- Chú dì đi nhé, gặp lại các cháu sau.
Lý Cầm vẫy vẫy tay:
Chiếc xe chầm chậm rời đi, hai cô gái vẫy đứng vẫy tay chào.
- Diệp Tử đơn thuần đáng yêu, em luôn muốn có đứa con gái như vậy, Tôn Tôn cũng không tệ, chẳng thua kém chị em An Thủy, anh xem phim quảng cáo kia không? Người thị trấn xôn xao, nói cô bé nhất định sẽ thành đại minh tinh, Trọng Hoài Ngọc với Tôn Ngạn Thanh thật có phúc.
Lý Cầm cảm thán:
Hai vợ chồng họ luôn muốn có một cô con gái, nhưng thân là công chức nhà nước, phải làm theo quy định kế hoạch sinh sản, chỉ được sinh một con. Nếu quá quy định, chưa nói phạt tiền, còn bị thôi việc, bây giờ chẳng sợ nữa, nhưng Lý Cầm có tuổi rồi, mang thai sinh con rất nguy hiểm, mẹ An Thủy là minh chứng.
- Anh luôn lo Tần An và hai đứa bé đó yêu sớm, chúng nó thân thiết quá mức, giờ anh chỉ mong bọn chúng yêu sớm cho rồi.
Tần Hoài thở dài, mình là nhà giáo dục, làm giáo viên rồi làm hiệu trưởng, lại mong con trai yêu sớm, giờ bị thằng nghịch tử làm lòng rối loạn, đâm ra nghĩ linh tinh:
- Em cũng nghĩ thế, khi đó Tần An và Diệp Tử suốt ngày dính lấy nhau, em còn thầm nghỉ, nếu chúng nó thành đôi thì hay quá, nhưng mà chúng nó còn quá nhỏ, nên chỉ nghĩ vui vậy thôi. Sớm biết cái thằng quỷ đó bừa bãi như vậy, không bằng để chúng thân thiết với nhau, anh nói xem chúng còn hẹn nhau thi vào Nhất Trung, thân tới mức đó, sao đột nhiên lại thay đổi.
Lý Cầm đành coi là thế giới trẻ con, cha mẹ không hiểu nữa:
Chuyện đã thế, hai vợ chồng chỉ biết thở ngắn than dài thôi.
Thành phố Lâu Tinh nho nhỏ, từ nam tới bắc chỉ có vài con đường rộng chạy ngang dọc thôi, nhưng có vô số ngõ nhỏ đan cài trong đó, cây cối xanh um tùm, khiến nhiều nam nữ thanh xuân mơ mộng đi qua ngã rẽ nào đó, gặp được khuôn mặt mình mong đợi.
Cô gái đi trong thành phố tựa hồ năm ngoái mới tới nơi này, tùy ý dạo bước, đi qua ngã rẽ, qua cây ngô đồng, theo thói quen quay đầu, nhìn khuôn mặt bà chủ quán tạp hóa vẫn còn trẻ trung nhanh nhẹn.
Rất nhiều năm sau, nơi này sẽ có một siêu thị chẳng nhỏ hơn Walmart bị phá sản, song cái tiệm tạp hóa kia vẫn cứ sống khỏe.
Cảnh còn người mất, những thứ quen mà lạ đan cài trong hồi ức, đi trên con đường từng đi, đáng lẽ không nên lặp lại hạnh phúc chua xót kia?
Cô gái thở dài, đi men theo ngõ nhỏ trải đá xanh, nhìn thấy hai bóng hình quen thuộc, nghĩ một lúc đi theo.
- Bà chủ, cái này bán thế nào?
Thiếu nữ mắt to đáng yêu chỉ mấy món đồ lót hỏi bà chủ:
- Ba hai đồng, thấy hai đứa đều là học sinh, nói chắc giá, hai tám đồng.