Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 884: Tôi tên Đường Mị. (2) (2)

Chương 884: Tôi tên Đường Mị. (2) (2)


Chủ quán cũng phải sáng mắt, hai cô bé thật xinh đẹp:

- Đắt thế, cùng giá với mấy cửa hiệu chuyên doanh rồi.

Thiếu nữ tóc dài đẩy bạn:

- Bọn mình đi thôi:

- Khoan đã, thế các cháu muốn mua bao nhiêu?

Chủ quán nhìn ra hai cô gái này không phải là không mua được, nếu không đã hỏi chỗ đồ để thành đống trong rổ rồi, ở đó chỉ có mấy đồng thôi:

Thiếu nữ tóc dài thoáng suy nghĩ:

- Hai mươi lăm đồng thôi.

- Được, cháu mua mấy bộ, mỗi đứa hai bộ nhé, thay cho tiện, có muốn xem cái khác không? Dì thấy các cháu là học sinh, không lấy lãi đâu, con dì cũng bằng tuổi mấy đứa.

Chủ quán đon đả chào mời:

- Hai lăm đồng quá đắt, tối đa là mười lăm thôi, mười lăm thì mua.

Thiếu nữ váy trắng đột nhiên đi tới ngăn cản:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn phải nhìn một lúc mới loáng thoáng nhớ ra cô gái trong hội diễn văn nghệ kinh động toàn trường, người xa lạ té ra là người quen.

- Cháu ơi, cháu giỏi mặc cả quá, giá của dì vốn là ba mươi hai đồng, cháu trả 15 thì còn buôn bán gì nữa.

Chủ quán tức giận:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn không hiểu sao đột nhiên Đường Mị xuất hiện ở đây, còn tới giúp họ mặc cả, nhưng cũng thấy cô trả quá rẻ.

- Mười lăm, dì nhập vào chỉ có khoảng hai ba đồng thôi, trừ tiền điện nước thuế vụ vẫn còn lại trên mười đồng, đó là lợi nhuận mức 300% rồi, dùng lời Marx mà nói, nhà tư bản dù tử hình cũng dám làm.

Đường Mị lấy ví tiền của Diệp Trúc Lan đang ngớ người, trả đúng 15 đồng, cho đồ vào túi như chủ quán rồi lại đưa trả Diệp Trúc Lan:

Chủ quán ngượng ngùng cầm mười lăm đồng, cô bé này nói chuyện khiến người ta toàn thân không thoải mái, còn hổ thẹn không cãi lại được, cái gì mà Marx, nhà tư bản, gì mà tử hình, bà ta chẳng hiểu nói cái gì, nhưng ý tứ là mình ăn lãi hơn 10 đồng là chuyện lẽ trời không tha.

Ba cô gái rời đi, sóng vai bước trong ngõ.

Diệp Trúc Lan hơi cúi đầu, thi thoảng lại cố tình dẫm vào vũng nước cạn cho nước hơi bắn lên, như đang giận dỗi gì, bất giác khoác tay Tôn tôn, thấy rất lúng túng.

Tôn Tôn thì nghển cao cổ, kiêu ngạo tựa gà mẹ vừa đẻ được trứng, có ý muốn khoe, lại sợ người khác cướp trứng của mình, thi thoảng liếc nhìn Đường Mị.

Hai cô gái không ngờ rằng một khắc trước nghe tin Đường Mị về, vậy mà đã gặp nhanh như thế, còn chưa kịp thảo luận ứng phó với Đường Mị ra sao, đành im lặng, biết đối phó với cô gái cực kỳ lợi hại này, không nên tùy tiện nói hay làm gì, để người ta nắm thóp.

Trừ lúc hội diễn văn nghệ nhìn thoáng qua, lúc này hai cô gái mới có thể cẩn thận đánh giá tình địch lớn nhất trong mắt mình, vóc người yếu ớt nhỏ nhắn nhưng hết sức cân đối, nhỏ nhắn hơn Diệp Trúc Lan một chút, nhưng không mang vẻ trẻ con non nớt mà càng thêm nữ tính gợi cảm.

Một cô gái như thế, dung mạo tinh tế, vóc dáng cực tốt, cá tính độc đáo, khiến dù là Tôn Tôn cũng không thấy mình có ưu thế gì.

- Đường Mị, vừa rồi bạn gặp cha tôi là muốn thông qua cha tôi nói, bạn đã về rồi phải không?

Đi được nửa ngõ, Diệp Trúc Lan rốt cuộc không nhịn được nói ra, cô là người không dấu được tâm sự:

Đường Mị gật đầu.

- Sao bạn biết cha tôi sẽ gọi điện cho tôi?

Diệp Trúc Lan tò mò:

Đường Mị quay sang nhìn cô gái đơn thuần này, quả nhiên là lớn lên trong nhà kính, cha mẹ có vẻ không cố ý con mình tiếp xúc với thế giới người lớn:

- Ông ấy là cán bộ quốc gia, rất mẫn cảm với thân phận và bối cảnh, nhất là người đáng để tìm hiểu, nên sau khi tôi tới chào, hỏi bạn là chuyện tất nhiên.

- Ồ, ra thế.

Diệp Trúc Lan tựa hiểu tựa không, không hỏi vì sao cha mình lại thấy thân phận Đường Mị mẫn cảm:

- Cô nói với chúng tôi làm gì? Chúng ta đâu thân thiết như thế?

Thái độ của Tôn Tôn rõ ràng bất thiện hơn nhiều:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch