- Gây cho các cô ít áp lực, để các cô vào trạng thái cảnh giác, trông coi Tần An, đừng để bị người ta cướp mất.
Đường Mị liếc mắt qua Tôn Tôn, cảm giác Tôn Tôn đã thay đổi rồi, nhưng cụ thể khó nói rõ:
- Ý cô là gì?
Cách nói chuyện của Đường Mị luôn là thế, không nóng không lạnh, không ngọt không nhạt, làm người ta sởn gai ốc, rất khó chịu, Tôn Tôn không dễ tin:
- Biết vì sao hiện giờ tôi dùng dáng vẻ này không?
Đường Mị mỉm cười, hai tay đang trước bụng, có lẽ so với trước tùy ý hơn, nhưng ở trước mắt người khác đã là quá mỹ hảo, mỗi bước chân đều đặn như một, khí chất thiên kim tiểu thư thành sự tương phản hoàn toàn với hai cô gái thanh thuần tự nhiên bên cạnh:
Diệp Trúc Lan hỏi ngay:
- Vì sao?
- Vì tôi không còn tự tin nữa, tôi phải hạ thấp giới hạn rồi, tôi rất muốn đơn thuần cùng Tần An yêu đương một lần, muốn dựa vào con người của tôi để chinh phục cậu ấy.
Đường Mị vén mái tóc cắt tỉa cầu kỳ trước trán, ánh mắt thoáng chút bi thương:
- Tôi sợ, nếu vẫn như thế, cậu ấy sẽ quên rằng tôi cũng rất xinh đẹp.
Bóng cây ngô đồng lay động trên nóc nhà của ngõ cũ, như tang thương mà mái ngói lắng đọng lại, gọt nước lưu trên mái nhỏ xuống, ngưng tụ trên sàn đá hơi lõm vào do người đi lại quá nhiều mà thành.
Đường Mị cực kỳ xinh đẹp, đi trong cái ngõ mang phong tình tiểu trấn Giang Nam như thế, nếu có nhiếp ảnh gia nào tình cờ bắt gặp sẽ có tác phẩm động lòng người.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cùng quay đầu nhìn Đường Mị, đâu còn bộ dạng chỉ điểm giang sơn, ngoài ta ra còn có ai? Còn nhớ cô gái này luôn tự nhận mình là Quan Âm tỷ tỷ, Tần An chỉ là Tôn Ngộ Không, sẽ không thoát khỏi vòng kim cô của mình.
Lúc này giống như cô gái đáng thương bị người ta bỏ quên, không bằng Tôn Tôn, không bằng Diệp Trúc Lan, chẳng còn chút tự tin nào, nhưng vẫn kiên trì.
- Đường Mị, Tần An không thích cô, là vì tính cách cô khiến người ta không thích nổi, không liên quan tới dáng vẻ của cô, không phải vì cô xinh đẹp mà Tần An sẽ thích.
Tôn Tôn nói thế, nhưng biết quá rõ, Đường Mị mà xấu xí như cũ, Tần An chắc chắn không thích, đồ khốn kiếp đó là tên háo sắc, lưu manh, chỉ thích các cô gái xinh đẹp:
- Nam nhân ấy à, họ là động vật thị giác, đoạt được con mồi càng quý, theo đuổi thứ thỏa mãn càng cao, đó là tiềm thức theo lựa chọn gien ưu tú, bản năng duy trì giống nòi quyết định họ sẽ thích những cô gái xinh đẹp hơn. Bọn họ cũng thích mới chán cũ, dù cô xinh đẹp tới mấy, nhìn nhiều cũng thành bình đạm. Có một câu nói rất hay, sau lưng mỗi một nữ thần, đều có một nam nhân nhìn sự hoàn mỹ của cô mà buồn nôn, vì sao, nhìn quen rồi, nhàm rồi. Có điều, nếu cô xấu xí một chút, nam nhân sẽ tuyệt đối không nhìn nhiều mà thản nhiên, mà chỉ thêm căm ghét, hận không thể làm cô biến mất.
Đường Mị nheo mắt lại như nhìn thấu lòng người:
- Bây giờ nghĩ lại thấy mình quá lý tưởng hóa, muốn một tình cảm thuần túy, không liên quan tới trách nhiệm hay bất kỳ thứ gì, chỉ là sự rung động giữa hai bên, đúng là hơi mơ mộng.
- Cô từng yêu nhiều nam nhân lắm rồi à?
Bất kể là Đường Mị nào, Tôn Tôn đều không thích, bĩu môi:
- Tôi chưa bao giờ yêu đương.
Đường Mị quay đầu sang hai cô gái có tư cách đối diện dường như vì vấn đề này mà có chút ưu việt:
- Thì ra là lý thuyết xuông.
Diệp Trúc Lan tìm thấy chút tự tin nho nhỏ trước Đường Mị rồi, cả cô và Tôn Tôn đều không xinh đẹp như Đường Mị, nói về thị giác gì đó mà Đường Mị vừa nói, cô kém bọn họ, nhưng sao nào, Tần An thích cô, tuy cô không còn là độc nhất vô nhị nữa, nhưng cô không quên cảm giác chỉ thuộc về mình, sẽ lưu giữ vĩnh viễn, bất kể là Tần An và Tôn Tôn thế nào, cũng chỉ có khi nhìn cô thì Tần An mới thể hiện ra:
Đều là những cô gái cực kỳ thông minh, chút niềm vui của Diệp Trúc Lan khi nói ra câu kia sao qua mắt được Đường Mị và Tôn Tôn, cả hai cùng im lặng, dù Diệp Trúc Lan chẳng xinh đẹp như họ, chỉ là cô gái đáng yêu có thể dễ dàng thấy ở khắp nơi, vẫn là Diệp Trúc Lan, vẫn là cô gái đơn thuần ấy, chiếm địa vị không ai bì được trong tim Tần An, luôn luôn là Diệp Trúc Lan.