Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 886: Sinh vật đơn bào hạnh phúc (2)

Chương 886: Sinh vật đơn bào hạnh phúc (2)


Dù Tần An càng dễ dàng thích những cô gái xinh đẹp, nhưng cả hai nhận ra, ưu thế đó với Tần An không có ý nghĩa lớn, như Ngải Mộ, như Chu Nhã Nam, như rất nhiều cô gái xinh đẹp khác, dễ dàng thu hút sự chú ý của y, thậm chí dùng ngôn ngữ biểu đạt tán thưởng và yêu thích sự mỹ lệ của họ, chúng quy chỉ giới hạn ở mức đó thôi.

Đang suy nghĩ miên man Đường Mị đột nhiên khựng lại, cô nhận ra mình thấy cái gì là lạ rồi, sự chủ động kiêu ngạo của Tôn Tôn khi bọn họ nói về Tần An, đáng lẽ trước mặt Diệp Trúc Lan, đề tài này khiến Tôn Tôn phải bảy phần chột dạ né tránh mới đúng.

- Hai người.

Ánh mắt Đường Mị hết sức kinh ngạc, có vài phần phẫn nộ áp ức như đang đợi bùng nổ:

- Chúng tôi làm sao?

Tôn Tôn nhếch môi, cho dù hơi xấu hổ, nhưng vẫn làm ra vẻ không bận tâm, Đường Mị từng chế nhạo cô là tiểu tam, cô muốn Đường Mị biết, cô là tiểu tam quang minh chính đại:

- Lợi hại... Lợi hại...

Đường Mị ngực phập phồng nhìn Diệp Trúc Lan, nhìn cái cô ngốc đó:

- Cái gì lợi hại?

Diệp Trúc Lan tò mò:

- Rất lợi hại.

Đường Mị có chút cảm giác không nói lên lời, đáng lẽ bản thân phải vô cùng vô cùng tức giận, nhưng sự hoang đường đó khiến cô lại bật cười, cười hết sức vui vẻ.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ngạc nhiên, cảm giác Đường Mị lúc này hơi bất thường.

- Phù.

Một lúc sau Đường Mị thở hắt ra một hơi, có vẻ nhẹ nhõm xoay người vẫy vẫy tay:

- Gặp lại sau, sinh vật đơn bào hạnh phúc.

…. ….

Cuối tháng sáu ở Tương Nam mà có một ngày mát mẻ là vô cùng quý giá, chuyến đi thăm công viên của phụ huynh trường tiểu học thí điểm cũng được ông trời góp vui, Tần An đi tới cổng công viên, thấy mấy người đi vào công viên đều quay đầu nhìn mình, nghĩ một chút lên xe, đánh một vòng lớn ngoài công viên, tới thương vụ Lạc Thần.

- Chào ngài Tần.

Tiếng hô đồng thanh vang lên ở đại sảnh rộng lớn:

Tần An gật đầu, nhìn bảo vệ và phục vụ đứng làm hai hàng, bảo vệ mặc vest thẳng tắp, nam phục vụ mặc ghi lê, nữ phục vụ thì váy quây xanh thẫm, tất màu da và giày cao gót.

Nhìn rất thoải mái, Tần An không ngờ mình đi vào lại có thế trận lớn này, mỉm cười với Vương Hồng Kỳ:

- Nhãn lực của chú cao thật, cách xa như thế mà nhận ra tôi.

Chính diện hội sở là kết cấu hoàn toàn bằng kính, xe của tổng giám đốc tới, tất nhiên có người chú ý.

- Không nhìn rõ, chỉ là thấy giống, muốn boss thấy thành quả huấn luyện của họ.

Vương Hồng Kỳ chẳng kinh ngạc, hắn theo Tần An rất nhiều, chứng kiến y làm nhiều thứ từ ngốc nghếch, kỳ quái, tới cả cao thâm mạt trắc, kiểu hóa trang này còn chưa phải là chuyện lạ nhất Tần An từng làm.

- Chú thế này là tài lớn dùng vào việc nhỏ, nhưng mà nhàn nhã hơn, có nhiều thời gian ở bên chị Liêu Phác, chị ấy khỏi oán trách tôi sai chú chạy đi chạy lại suốt nữa.

Tần An vừa đi vừa cười, không nghĩ Vương Hồng Kỳ thực ra là nam nhân của gia đình:

- Nhưng chiều nay vẫn phải nhờ chú cùng Dương Ốc về trấn Thanh Sơn một chuyến.

- Boss. Dương Ốc..

Vương Hồng Kỳ có vẻ đau đầu:

- Dương Ốc làm sao?

Tần An dừng bước, hơi ngạc nhiên, Vương Hồng Kỳ gặp phải chuyện gì mà không thể nói với mình? Dương Ốc theo y một thời gian, làm việc nhanh nhạy, giao tế với lãnh đạo chính phủ rất tốt, quan trọng là không nhiều chuyện, không dò hỏi bất kỳ điều gì:

- Thôi, không có gì.

Vương Hồng Kỳ lắc đầu:

Tần An không nói gì cả, nếu nói tới người mà y tin tưởng nhất thì chắc chắn là Vương Hồng Kỳ, nếu có gì cần phải nói ra, hắn sẽ nói, ngập ngừng, có lẽ là không chắc chắn hoặc vấn đề tế nhị, Tần An tin Vương Hồng Kỳ sẽ xử lý tốt trước khi nói với y.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch