Tề Mi đang làm việc thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô chỉ nói đơn giản:
- Vào đi.
Tần An đẩy cửa đi vào, Tề Mi đeo kính gọng đen vùi đầu làm việc, dáng vẻ chuyên chú, hoàn toàn không hề có vẻ tùy ý lúc thường ngày.
- Có chuyện gì, hôm nay tôi không rảnh, có chuyện gì đợi mai giám đốc Lý đi làm hẵng nói.
Tề Mi không ngẩng đầu lên, tay viết liên tục:
- À, không cần, tôi tới thăm giám đốc Tề.
Tần An đi tới, chống hai tay lên bàn:
Tề Mi hơi nhếch khoe môi chế nhạo, tay cầm bút dừng lại, vừa ngẩng đầu lên nụ cười cứng lại, có chút kinh hãi, sau đó dần bình tĩnh lại, vỗ vỗ ngực:
- Em làm gì thế, làm chị sợ chết mất, giống quá đi.
Anh em mà, không giống sao được? Cha mẹ không quá để ý, vì dù con mình có giống ai tới đâu, trong mắt cha mẹ cũng có dấu hiệu riêng, không cần phán đoán cũng nhận ra, còn người khác, dễ dàng bị ấn tượng làm mơ hồ.
- Kính của chúng ta hình như cùng loại, nhưng chị đeo đẹp hơn.
Tần An nhận ra kính của Tề Mi giống mình, một kiểu nam, một kiểu nữ:
Tề Mi đưa tay sờ râu của Tần An, cười khúc khích:
- Làm cái gì mà hóa trang thế này, định thường phục vi hành à?
- Em tham gia hội phụ huynh của Tần Thám, đóng giả cha nó.
- Giả mạo cái gì, rõ ràng là thế.
Tề Mi cười rất ám muội:
- Tùy chị muốn nói gì thì nói.
Không có chị dâu ở đây, Tần An không ngại mấy câu nói đùa của Tề Mi:
- Em muốn thay bộ y phục khác, chỗ chị có quần áo của chú Đường đúng không, cho em mượn bộ khác, chững chạc chút cũng được, bộ này hơi phiền.
Ký ức của người xa lạ với người xa lạ thường rất cạn, Tần An tin rằng mình chỉ thay đổi một chút, những người chứng kiến cảnh tượng ở công viên sẽ không nghĩ tới cha Tần Thấm là người hôn cô gái ở cổng công viên rồi bị người ta đẩy ra hết sức mất mặt, tối đa là thấy giống thôi.
Tề Mi rất hứng thú với chuyện náo nhiệt, kéo Tần An rời văn phòng, tới chỗ ở của cô trong hội sở:
- Vừa vặn có một bộ mới tinh, chị chọn cho anh ấy, nhưng mà lúc đó thấy anh ấy thân thiết với họ Diệp kia nên không tặng nữa, cho em luôn.
- Thế chị đừng nói ra nhé, nếu không chú ấy tìm em đòi lại đấy.
Tần An cầm quần áo đi thay:
- Anh ta chẳng thèm đâu.
Tề Mi hừ một tiếng, nhưng lời Tần An khiến cô vui vẻ hơn nhiều:
Tần An thay xong ra soi gương, hơi rộng một chút, nhưng chỉ là một chút thôi, không hề gì, Tề Mi không rõ y bày trò gì, giúp Tần An chỉnh trang, đưa tay vò rối mái tóc chải chuốt cẩn thận, tạo thành kiểu khác hẳn, trông bớt chính thức hơn, tự nhiên hơn.
Lần này Tần An không đi đường vòng nữa, mà thông qua lối đi riêng thông từ hội sở tới thẳng công viên.
Lý Thục Nguyệt đợi tới sốt ruột rồi, nhưng không gọi điện, sợ ảnh hưởng tới việc việc của y, nhìn thấy Tần An thay dáng vẻ khác, đều bất ngờ.
- Có chút vấn đề, em phải thay y phục.
Tần An giải thích đơn giản:
- Chú và dì đâu?
Lý Thục Nguyệt đỏ mặt, biết đại khái là Tần An đã nói với cha mẹ:
- Cùng khách về trấn Thanh Sơn rồi.
- Cuộc họp sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi, phải ký tên, người khác đều đã ký.
Lý Thục Nguyệt thở phào, nếu Tần An mà không quay lại, Tần Thấm chắc chắn sẽ buồn rất lâu
Chủ nhiệm lớp Tạ Hồng nhìn Tần An có chút ngạc nhiên, bất kỳ ai biến mất nửa tiếng, sau đó thay y phục quay lại đều khiến người ta chú ý, nhưng thừa nhận, nhà này đúng là rất gây chú ý, nam thành thục nho nhã, nữ ôn nhu điềm tĩnh, con gái xinh đẹp đáng yêu, thật hâm mộ.
Ở Trung Quốc, trường học luôn có địa vị đặc thù, nên làm nhiều việc rất thuận tiện, giống như công viên phối hợp với trường tiểu học thí điểm hạn chế du khách đi vào để đảm bảo hoạt động thuận lợi, an toàn cho trẻ con.
Hội viên hội sức khỏe công viên thì không bị hạn chế, bọn họ đại đa số là người trung niên trở lên, sau khi tập thể dục xong đều tụ tập lại xem đám trẻ con nô đùa, một đám trẻ con ríu rít tràn đầy sức sống khiến khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện lên nụ cười.