Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 888: Ba người một nhà. (2)

Chương 888: Ba người một nhà. (2)


Rất ít người già không thích trẻ con, đó là bản năng truyền thừa nòi giống.

Tần An và Lý Thục Nguyệt ký tên xong, Tần Thấm cầm lấy cuốn vở, ký tên mình ở giữa, cười rất vui vẻ.

- Nghịch ngợm.

Những đứa trẻ khác viết tên mình đều sau cha mẹ, chỉ Tần Thấm là chen vào giữa, Tần An bóp mũi nó cười, vừa ngẩng đầu lên thấy hai ông bà già nhìn nhà họ, ánh mắt quá chú ý một chút, khẽ gật đầu với họ:

Hai người đó không phải là quá già ước chừng sáu mươi mấy, bằng tuổi bác cả y, ông già hơi lom khom song vẫn cao hơn người trưởng thành bình thường, bà già thì có vẻ già hơn chút.

- Ba cháu là một nhà à?

Ông già tới gần cười hỏi:

- Vâng ạ.

Tần An gật đầu, thây chống gậy của ông già có hơi run run:

- Cháu...

Bà già cứ nhìn Tần An không chớp:

- Chào bà.

Tần An nhìn đôi vợ chồng già, trông họ không giống trưởng giả hiền từ thấy lứa đôi trẻ thì yêu thích, đôi mắt mờ đục, nhưng tình cảm lộ ra thì rõ ràng:

Ông già khẽ đẩy bà già một cái, bà già như sực tỉnh, tâm tình bình thường hơn nhiều, ngồi xuống nắm tay Tần Thấm:

- Cháu tên là gì thế?

Tần Thấm quay đầu nhìn mẹ, nó được dặn không được tùy tiện nói chuyện với người lạ.

- Con trả lời bà đi.

Lý Thục Nguyệt xoa đầu Tần Thấm:

- Cháu tên là Tần Thấm, học năm thứ nhất tiểu học thí điểm.

Tần Thấm chủ động nói ra cả lớp của mình, tránh người ta nhầm mình là trẻ con mẫu giáo, nó bị thế một lần rồi:

Bà già nhìn Tần Thấm, không ngờ mắt ươn ướt.

- Các cháu ở gần đây à, có hay tới công viên chơi không?

Ông già có vẻ rất trông đợi câu trả lời của Tần An:

- Không ạ, hôm nay trường tổ chức đi chơi công viên nên bọn cháu mới tới thôi.

Tần An bế Tần Thấm lên, nói:

- Xin lỗi, cháu phải đi họp phụ huynh.

Nói rồi nắm tay Lý Thục Nguyệt rời đi.

- Họ thật lạ.

Lý Thục Nguyệt hơi nhíu mày:

- Chắc không có ác ý, song em thấy nên cẩn thận.

Tần An có lần nghe nói chuyện có người trên tàu hỏa tiếp cận người mẹ đơn thân, giúp trông trẻ con, hỏi ra tư liệu cơ bản về đứa bé, khi xuống tàu lại trực tiếp bế đứa bé đi, nói đứa bé là của mình, trên đường chỉ nhờ người ta chăm sóc họ, còn nhờ người báo cảnh sát bắt người mẹ đơn thân. Hai ông bà già này hẳn không phải mang động cơ như thế, nhưng tâm tình họ bất thường, Tần An không muốn Tần Thấm tiếp xúc:

Lý Thục Nguyệt kín đáo quay đầu, thấy họ vẫn nhìn ba người mình, khoác tay Tần An đi nhanh hơn, lẩn vào đám đông.

- Mọi người trật tự một chút, năm thứ nhất tập trung ở đây.

Tạ Hồng cầm một cái loa nhỏ gọi phụ huynh tập trung:

Đại đa số mọi người đi cả vợ lần chồng, chỉ vài gia đình đi hoặc cha hoặc mẹ, gặp nhau chào hỏi, cười nói tự nhiên, có người mặt mày không vui, chắc là vì con cái ở trường biểu hiện quá tệ, hôm nay quá nửa là mất mặt.

Tất nhiên không thể thiếu người cười hơi lớn, nói hơi to, người Trung Quốc là thế, thích so sánh với nhau, cho dù là ở cùng người xa lạ, cũng đem nhà, đem thu nhập, đem con cái ra so sánh.

Hội phụ huynh, hội đồng hương, hội bạn học, đủ các loại tụ hội, trừ so muốn sánh nhau, trong đó có bao phần vì tình cảm và hồi ức? Người càng thành đạt càng thích tụ hội, còn người ít thành công hơn càng né tránh.

Tần An chỉ đúng một lần tham gia tụ hội bạn học cao trung rồi thôi, thậm chí gặp lại vài người bạn cũ từng khá thân thiết chỉ còn lại sự căm ghét, còn tụ hội đại học thì y càng tuyệt tích, không hứng thú đả kích người khác, càng chẳng buồn nghe người ta khoe khoang.

Chẳng có gì so được với ngày tháng đơn thuần ngốc nghếch.

Rất nhiều buổi tụ hội, hoạt động xã giao, Tần An chỉ lề mề tới, vội vàng đi. Suốt cả đời chưa từng xưng anh gọi em, chưa từng vỗ ngực thể hiện nghĩa khí, nhưng luôn có mặt khi y cần, chỉ có Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch