Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 88: Cô gái tò mò. (2)

Chương 88: Cô gái tò mò. (2)
Bạn sẽ thế nào?

- Mình, mình sẽ...

Diệp Trúc Lan ngơ ngác, cô tin Tần An sẽ không làm thế với mình, song nghĩ không ra:

- Mình cũng không biết nữa.

- Nhưng rồi ngày hôm sau, mình lại nói, Diệp Trúc Lan, mình lại thích bạn rồi, bọn mình đi chơi đi. Lúc đó bạn làm thế nào?

Diệp Trúc Lan ngoẹo đầu sang bên, chợt vui vẻ reo lên:

- Cậu coi mình là chó con à, thích thì chơi cùng mình, không thích thì đá mình đi, mình hiểu rồi, nếu như mình bị đuổi khỏi lớp, cũng không để người ta muốn đuổi đi là đuổi, bảo về là về.

- Đúng thế, Diệp Tử thật thông minh, chỉ cần bạn không trách mình là được, mình nghỉ, dù sao chỉ còn một năm thôi, thứ chúng ta kỳ vọng nhất là lên cao trung cùng trường với nhau đúng không? Mình vẫn nhớ bạn đứa hứa gì rồi đấy.

Tần An nhìn cánh môi hồng hào của Diệp Trúc Lan với ánh mắt thèm thuồng:

Diệp Trúc Lan "á" một tiếng, đưa hai tay lên bịt tai, vốn chỉ muốn khích lệ Tần An thôi, nhưng bây giờ nhìn thành tích của y tốt như thế, chỉ cần chịu khó thêm một chút sẽ có thể vượt qua mình, tới lúc đó thực sự để cậu ấy hôn sao, đã hứa rồi, muốn quịt cậu ấy không chịu, nếu hôn, thì chỉ nghĩ thôi Diệp Trúc Lan đã xấu hổ không chịu nổi:

- Không được nói chuyện này nữa.

- Không nói thì không nói, mình chỉ nghĩ trong lòng, bạn xem mình cười như hoa này.

Tần An sao không cười như hoa cho được, nụ hôn đầu của Diệp Trúc Lan, với y mà nói quý giá hơn bất kỳ thứ gì:

- Nghĩ cũng không được nghĩ.

Diệp Trúc Lan nhướng mày lên, bỗng nhiên vươn đầu tới nhìn cổ Tần An, thấy khi y nói chuyện, có cái cục chạy lên chạy xuống rất thú vị, hớn hở nói:

- Đây là hầu kết phải không, mình nhớ trước mùa hè bạn còn chưa có, sao đã mọc nhanh thế? Cho mình sờ một cái được không?

Tần An dở khóc dở cười, cái đó có gì hay ho sao mà sờ, cô háo hức như thế không nỡ từ chối đành thở dài, sau đó vươn cổ ra như chó con đợi Diệp Trúc Lan sờ.

Diệp Trúc Lan nhìn rất kỹ, sau đó thì thì một ngón tay ra gãi gãi hầu kết của Tần An.

Tần An thấy ngưa ngứa, thấy ánh mắt của Diệp Trúc Lan thuần túy là tò mò, trong veo như nước hồ mùa thu, nam nữ ở độ tuổi này đều tò mò về thân thể đối tượng khác giới, lại vì dậy sản sinh cảm xúc mông lung, không hoàn toàn đơn thuần như trước.

Vcd còn chưa lưu truyền rộng rãi, khu đèn đỏ đều che che đậy đậy, càng chẳng có "google, baidu" để thỏa mãn mọi thắc mắc, Diệp Trúc Lan nhiều điều không dám hỏi mẹ.

- Sao mình lại không có nhỉ?

Câu hỏi rất ấu trĩ, nhưng Diệp Trúc Lan vẫn hỏi, vì cô không biết thật:

- Chẳng phải được học vệ sinh sinh lý từ năm thứ hai sao?

Tần An nhớ mang mang sinh vật sơ trung có nội dung này, lên năm thứ ba không học:

- Cô giáo nói tự học, mình xấu hổ... Không dám xem.

Thực ra Diệp Trúc Lan trốn trong chăn bật đèn pin xem trộm, những hình ảnh làm má người ta nóng ran, nhất lầ cái thứ của con trai, vừa kỳ quái vừa xấu xí kinh, còn nội dung thì không dám đọc.

Không biết của Tần An ra sao, chắc cũng thế? Vì sao nó xấu thế, Diệp Trúc Lan cố nhịn không đưa mắt tới chỗ đó, nếu Tần An mà biết, cậu ấy cười mình chết thôi.

- Vì hoóc-môn sinh dục nam gây ra như thế, khiến xương mềm ở cổ nhô ra phía trước, giống như các cô gái, hoóc-môn sinh dục nữ nhô ra chỗ khác mà con trai lại không có.

Tần An chỉ chỉ bầu ngực chỉ nhú lên tí xíu sau lớp áo mỏng của Diệp Trúc Lan:

- Đồ lưu manh.

Diệp Trúc Lan đánh bạt ngón tay đang chỉ của Tần An sang:

- Rõ ràng bạn hỏi, sao mình lại là lưu manh, mình chỉ nói, bạn còn sờ nữa, mình có được sờ đâu...

Tần An ủy khuất không thôi, nhìn da cô mịn màng của Diệp Trúc Lan, nếu được sờ vào, nhất định là điên đảo thần hồn:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch