Có người nói, ánh mặt trời mùa hè khiến anh chỉ nhớ tới bầu trời xanh thẳm và mây trắng lững lờ trôi, không nhớ cái nắng đó có thể cháy da. Còn ánh mặt trời mùa thu như hoàng kim trải khắp bãi cỏ tươi tốt, chúng như có một ma lực khiến người ta ở trong thời tiết này thương xuân bi thu, cảm thán thời gian trôi đi, làm người ta nhớ tới câu danh ngôn "ngàn vàng khó mua một khắc thời gian", làm con người ta thành động vật dễ xúc cảnh sinh tình.
Chẳng biết những lời đó đúng không, Tần An không có tâm trạng mà nghĩ mấy chuyện đó, cái thân thể thiếu niên này làm y mỗi lần đi học về là đói mềm ruột.
- Được rồi, được rồi, không nói chuyện với con nữa, đang gọi điện thoại ở nhà chú Tần Hoài, sau này có việc gì thì gọi cho chú ấy, bảo chủ ấy chuyển lời.
Tần Diễm Dương cúp điện thoại, quay sang than vãn với Lý Cầm:
- Mẹ Tần An này, chỉ bảo tôi sống sao được nữa chứ, cái tên chết tiệt Hằng Văn ấy bán trâu rồi, mua ngựa về, nói dùng ngựa cày ruộng, thế này còn sống được không?
Lý Cầm thở phào, cú điện thoại đường dài cuối cùng cũng kết thúc, nhà Tần Diễm Dương ở nông thôn, ở đó dây chưa hòa vào mạng lưới chính, không thể lắp điện thoại, hai đứa con của Tần Diễm Dương đều ra ngoại tỉnh làm việc, hôm nay mang tới cho Lý Cầm mấy bó rau, gọi cú điện thoại đường dài, tuy muốn trả tiền, Lý Cầm cũng ngại lấy, một lần chả sao, vài ba lần chết tiền.
- Anh Hằng Văn chỉ là không muốn cô vất vả thôi, hai đứa con của cô mỗi tháng cũng gửi về nhà không ít tiền, cô vất vả làm gì? Mua ngựa thì mua ngựa, nam nhân ấy mà, đôi khi chỉ là đứa trẻ to xác, ý tưởng hoang đường gì cũng có, phụ nữ chúng ta lo liệu được thì cố lo thôi, đừng cãi nhau với anh ấy.
Lý Cần an ủi:
- Cô, cho cháu mượn ngựa nhà cô chơi nhé.
Tần An đang ở bên chép bài tập mình bỏ dở thời gian qua, khổ sở vô cùng, khô khan buồn chán, nếu không phải mẹ ở bên giám thị, y chẳng làm:
Rất nhiều chuyện vụn vặt trong quá khứ vẫn quật cường dựa theo tính cách con người xảy ra, dượng làm không ít chuyện hoang đường, trong ấn tượng của Tần An, mua ngựa cày ruộng chưa phải chuyện quá đáng nhất.
- Tùy ý cháu, con ngựa đó cao lớn lắm, cơ thịt rắn chắc, dượng cháu còn nói là lãi lớn, nếu không phải người ta đang thiếu tiền thì con ngựa đó phải nhiều tiền gấp đôi, cô nói vậy thì sang tay mà kiếm lợi đi, cái thứ này có lấy ra cầy ruộng được đâu? Người ơi là người, trong đầu chứa cái gì thế không biết, sao tôi lấy phải cái loại đó...
Tần Diễm Dương là người nóng tính nhất trong số anh chị em Tần gia, nghe đâu hỏi nhỏ cùng Tần Hướng Sơn đánh nhau chí chóe, lần này chị em gặp lại, ôm nhau khóc một trận, còn bảo Tần Hướng Sơn cởi áo ra xem dấu răng hồi nhỏ bị mình cắn, nói nếu không có dấu răng thì không phải là em mình, nếu không sao vô lương tâm như thế, mấy chục năm trời mới chịu về.
- Chị tới à, ở lại ăn bát cơm với bọn em.
Tần Hoài về nhà, thấy Tần Diễm Dương cầm tay vợ mình than thở, cười nói:
- Không ăn, không ăn nữa, còn phải về chuẩn bị cơm nước cho cái người ở nhà, trưa nay chạy đi uống rượu, chẳng biết về chưa.
Tần Diễm Dương đứng dậy, giống như đa phần người nông thôn đơn thuần khác, nếu không phải là hỉ sự hoặc là ngày đặc biệt, không quen ăn cơm ở nhà người khác, dù là nhà em mình:
Tần Hoài tiễn Tần Diễm Dương ra cửa, Tần Diễm Dương nhìn máy nhắn tin đeo bên hông Tần Hoài, chép miệng:
- Oách nhỉ, em tôi giờ trông giống ông chủ quá, chị nói sau này chú thế nào cũng có tiền đồ lớn.
Tần Diễm Dương học không tốt, thi mấy lần không lên nổi cao trung, luôn kiêu ngạo vì đứa em trai có văn bằng chuyên khoa, dạy học ở trường học trong trấn, rất có thể diện.
- Cô nói thật chuẩn, nhìn tướng mạo, khí độ của cha cháu đều thấy phú quý, thế nào cũng thành triệu phú, tỷ phú.