Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 890: Hôm nay thật vui. (2)

Chương 890: Hôm nay thật vui. (2)


- Hôm nay có vui không?

Tần An lái xe hỏi Tần Thấm vẫn còn đang hát:

- Vui ạ, sau này con muốn ngày nào cũng vui như thế.

Tần Thấm ao ước, thì ra cảm giác có cha là như vậy, hôm nay Tần Thấm rất hạnh phúc, rất nhiều bạn hâm mộ Tần Thấm:

- Hôm nay Tần Thấm biểu hiện rất tốt, ngoan ngoãn với người lớn, hào phóng với bạn bè. Sau này Tần Thấm nhà ta nhất định sẽ là đại gia khuê tú.

- Đại gia khuê tú là gì ạ?

Tần Thấm mặc dù cảm giác là chú đang khen mình, nhưng mà nó không hiểu:

- Là giống như mẹ ấy.

- Ba hoa.

Lý Thục Nguyệt trừng mắt, trước mắt trẻ con, người lớn phải trang trọng một chút, nghiêm tuc một chút, vậy mà Tần An cứ thích trêu ghẹo cô trước mặt Tần Thấm, không chặn trước là hai chú cháu này không biết điểm dừng, thế nào cũng nói những lời làm cô đỏ mặt, dọa:

- Còn nói linh tinh, buổi trưa không nấu cơm cho em ăn.

- Em không dám nữa.

Tần An đầu hàng:

- Thế còn được.

Lý Thục Nguyệt rất hài lòng:

- Chiều nay mẹ bận không đi được, Tần Thấm theo chú Vương và dì Dương Ốc tới Nhị Trung về trấn Thanh Sơn chơi với ông bà nhé, vài ngày nữa mẹ cũng về.

- Vâng, con sắp được về chơi với Tần Viên và Nhiếp Nhiếp rồi.

Tần Thấm ngồi trong lòng mẹ vỗ tay:

- Con sẽ giúp ông bà nội trông bọn chúng, không cho chúng chạy lung tung.

- Nhớ không được bắt Tần Viên mặc đồ con gái, nếu muốn chơi mặc đò diễn kịch thì chơi với Nhiếp Nhiếp là được.

Tần An dặn dò, Tần Thấm giống nhiều đứa bé gái thích chơi búp bê, thích cho búp bê mặc đồ, thế nên Tần Viên béo tròn kháu khỉnh thường xuyên biến thành nạn nhân của nó, Tần An và Tần Manh hồi nhỏ hay đánh nhau cũng là vì lớn lên nhớ lại bị chị bắt nạt rất tức giận:

- Cháu biết rồi.

Tần Thấm như quả bóng xì hơi, nó thích nhất cho Tần Viên mặc đồ con gái:

Trở về nhà Tần An cởi vest treo lên, đến khi định bóc râu thì đột nhiên Lý Thục Nguyệt đưa tay ngăn lại:

- Đừng.

Tần An ngạc nhiên quay sang, Lý Thục Nguyệt luống cuống né tránh ánh mắt của y, áng hồng lặng lẽ lan đi khắp chiếc cổ trắng ngần.

Bữa trưa hôm đó chị dâu làm cơm hơi mất phong độ, Tần Thấm cứ trách mẹ làm cơm khó ăn, Tần An dạy nó, người chỉ rửa tay ngồi đợi ăn được ý kiến, không được trách người làm cơm.

Ăn cơm xong Lý Thục Nguyệt chuẩn bị vật dụng cho Tần Thấm, nó nhất định dùng cái vali hiệu Louis mà chị Đường Mị cho.

Lát sau Vương Hồng Kỳ và Dương Ốc tới, Tần An và Lý Thục Nguyệt đưa Tần Thầm xuống tận nơi.

- Đi chơi với chị.

Xe đi xa rồi, Lý Thục Nguyệt quay đầu lại đề nghị:

Tần An đã đoán trước rồi, khẽ gật đầu.

Chiều chủ nhật, sau hơn một ngày mưa, mây tan phần nào, nắng dịu nhẹ, bầu trời xa xa thấp thoáng vài cánh diều phất phơi trên bầu trời báo hiệu mùa hè rực rỡ đang tới.

Trừ đông người hơn một chút, đường phố không có gì thay đổi, nhưng Lý Thục Nguyệt lại như đang đi trong tiên cảnh, khuôn mặt vốn xinh đẹp như càng trẻ trung xinh đẹp hơn bội phần, bước chân nhẹ nhàng vui tươi như thiếu nữ mười tám, chiếc váy ngang gối phấp phới theo từng cơn gió, chỉ chiếc áo thun trắng đơn giản khiến chị thành cô gái nổi bật nhất giữa phố xá, người qua lại đều ngoái nhìn.

Tần An thong thả dạo bước phía sau, như chàng trai si tình bám theo cô gái.

- Sao đi chậm thế?

Tần An mỉm cười, nói thật lòng:

- Đi sau mới có thể ngắm chị được chứ.

- Lại mồm mép.

Lý Thục Nguyệt đợi Tần An tới gần hết sức tự nhiên khoác tay y:

- Đi nào, bỗng nhiên chị muốn ăn kem, em phải trả tiền đấy.

Hết ăn kem lại vào bách hóa tổng hợp mua sắm, cho tới khi trời sẩm tối Tần An và Lý Thục Nguyệt mới trở về, chẳng ai nói tới chuyện đi xe, cứ thong thả tay trong tay bước đi bên nhau như vậy, chỉ là càng về gần nhà, bước chân hai người càng chậm lại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch