Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 891: An Lạc không thể thất bại. (1)

Chương 891: An Lạc không thể thất bại. (1)



Về tới Lý Thục Nguyệt mở cửa, Tần An mang xách đống đồ để trên bàn, đến khi quay lại nhìn thấy chị dâu đứng đó dựa lưng vào cửa, ánh mắt mang nỗi buồn nhè nhẹ lại như biển khơi vô tận không cách gì lấp đầy, hoàn toàn trái ngược cô gái vui vẻ lúc nãy.

Tần An lòng quặn đau, đi tới tay trái đặt lên eo cô, kéo mạnh ôm vào lòng.

Lý Thục Nguyệt sững người.

Tần An cũng không ngờ mình to gan như vậy, nhưng chị dâu không đẩy y ra, cả hai cứ đứng nguyên như vậy hồi lâu bất động, không ai nói gì cả, dường như đều chờ đợi điều gì đó.

Tay Tần An đặt lên eo Lý Thục Nguyệt, gần sát mông, cách lớp váy mỏng, cảm thụ được nếp quần lót của cô gờ lên, cảm thụ hơi nóng hầm hập trên người cô, chỉ là Lý Thục Nguyệt nóng một thì y cảm thấy nóng nực gấp mười lần, một giây không tự chủ được, Tần An cúi xuống, một khẽ chạm lên gò má mịn màng.

Chỉ khẽ chạm một cái liền tách ra, tim Tần An đập liên hồi, Lý Thục Nguyệt không có phản ứng gì, ánh mắt chăm chăm nhìn y không ngừng biến hóa. Sự im lặng đó không khác gì thôi thúc cổ vũ, Tần An từ từ đưa tay lên, khẽ vuốt má cô, đầu lần nữa từ từ đưa tới, mục tiêu là đôi môi đỏ hồng kiều diễm.

Cộc cộc cộc!

Tiếng gõ cửa bất ngờ làm động tác Tần An đông cứng tại chỗ, hơi thở thơm như hoa lan của chị dâu liên tục phả lên má, cực kỳ ăn ý, cả hai quyết định im lặng, đợi người gõ cửa rời đi.

Tiếng gõ cửa vẫn ngoan cố tiếp tục cứ như thi gan với bên trong, thân thể hai người càng nóng, tim đập mỗi lúc một mạnh hơn.

Lúc sau tiếng gõ cửa rốt cuộc cũng dừng lại, còn chưa kịp mừng thì di động trong túi quần Tần An reo lên, Tần An lấy ra xem, không ngờ hiện lên hai chữ “Đường Mị”, bất lực đưa cho Lý Thục Nguyệt xem.

Lý Thục Nguyệt cúi đầu khẽ đẩy Tần An một cái, chạy ra bàn giả vờ đang sắp xếp đồ đạc.

Tần An hít một hơi, đợi sắc mặt dần trở lại bình thường mới mở cửa.

Đường Mị không đi vào, ánh mắt trước tiên quét qua phòng một lượt, nhìn thấy Lý Thục Nguyệt loay hoay bên bàn.

Cửa phòng đóng chặt, gõ không đáp.

Trong phòng là một đôi nam nữ, nam luôn phong lưu, nữ thì trẻ trung xinh đẹp.

Em chồng và chị dâu ở góa.

Những điều kiện này chỉ cần bất kỳ thứ đơn lẻ nào đã khiến người ta sinh ra ý nghĩ ái muội, huống hồ là ba cái cùng đủ.

Đường Mị chớp mắt thu lại thần thái trên mặt, hàng mi đang nhướng lên buông xuống, trở thành ôn nhu, miệng hơi hơi cong lên thành nụ cười rất nhẹ, vừa giống lịch sự và giống hơi giận vì gõ cửa quá lâu.

Tần An sởn gai ốc, càng ngày càng không rõ trong lòng cô nghĩ gì, Đường Mị ở trước mắt như xoáy nước, không nhìn thấy đáy.

- Đường Mị?

Lý Thục Nguyệt kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt, nếu như không phải là giọng nói quen thuộc, đi trên phố mà gặp nhau cô không thể nhận ra đây là cô gái luộm thuộm tùy tiện với cái đầu ổ gà.

Trước kia Lý Thục Nguyệt từng nghĩ, nếu Đường Mị chú ý ăn mặc sẽ không tệ, nhưng không ngờ chỉ cần bộ trang phục bình thường nhất cũng thế này.

- Chị dâu.

Đường Mị đi tới bên Lý Thục Nguyệt, nữ tử dịu dàng ôn nhu như chị dâu, đối đãi với mọi người đều rất chu đáo thoả đáng, nhưng thời gian dài như thế không gặp, lại không tới nắm tay cô hỏi han, rõ ràng không bình thường, liếc mắt nhìn Tần An:

- Tần Thấm đâu rồi ạ?

- Về trấn Thanh Sơn rồi.... Bạn ngồi chơi trước, tôi đi thay quần áo.

Tần An vào phòng, đóng cửa lại:

- Sao đột nhiên lại thay đổi hình tượng như thế, chị không quen đấy, Tần Thấm nếu về, nói không chừng sẽ không nhận ra em.

Lý Thục Nguyệt cố gắng tỏ ra tự nhiên một chút giống tán gẫu thường ngày, trong lòng vô cùng xấu hổ, má nóng ran, cô chột dạ, cảm thấy Đường Mị nhất định sẽ nghi ngờ.

Đổi lại là bất kỳ ai hẳn là cũng nghi ngờ?

- Tần Thấm nhìn thấy em thế này trước kia rồi.

Đường Mị do dự một chút:

- Chị dâu, kỳ nghỉ hè này chị có về trấn Thanh Sơn không?

- Chắc là thi thoảng mới về một hai ngày, chị không có thời gian.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch