Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 892: An Lạc không thể thất bại. (2)

Chương 892: An Lạc không thể thất bại. (2)


Xảy ra chuyện hôm nay, Lý Thục Nguyệt không muốn về trấn Thanh Sơn lắm, dù với cha mẹ chồng hay là chú thím, cô đều chột dạ, cảm giác mình đã làm chuyện vô cùng mất mặt, không dám nhìn ai nữa.

Tuy hai người chưa thực sự làm gì, nhưng trong suy nghĩ thì có rồi, Lý Thục Nguyệt không cách nào đối diện với người khác coi như không gì xảy ra, cô chẳng thể vì theo đuổi hạnh phúc mà thấy đương nhiên không thẹn với lòng.

- Vậy chúng ta thương lượng một chuyện.

Đường Mị hai tay đặt lên đầu gối, vỗ nhè nhẹ:

- Em cứ nói đi, đâu cần tỏ ra trang trọng như vậy.

Lý Thục Nguyệt cảm giác Đường Mị không chỉ thay đổi bề ngoài, mà bên trong cũng thay đổi:

- Chuyện của em và Tần An, em và cha mẹ Tần An, chị đừng quản. Chuyện của chị và Tần An, em cũng vờ như không biết.

Đường Mị nhìn thẳng vào mắt Lý Thục Nguyệt:

- Em có ý gì?

Lý Thục Nguyệt hơi run lên:

Đường Mị cười nhẹ, lòng thì đắng ngắt, thái độ hổ thẹn sợ hãi đó, đã nói lên rõ ràng, ít nhất phần tình cảm của Lý Thục Nguyệt với Tần An không còn là chị dâu chăm sóc em chồng nữa. Kỳ thực từ lúc Lý Thục Nguyệt đưa chìa khóa cho Tôn Tôn lên nhà mình, Đường Mị đã thấy có vấn đề, hôm nay chỉ thăm dò một chút đã lộ hết rồi.

- Ý em nói, Tần An lớn tướng rồi nhưng thích nghịch ngợm, chị là chị dâu cũng quá chiều cậu ấy.

Đường Mị tất nhiên không nói gì thái quá, Lý Thục Nguyệt dịu dàng biết chăm sóc, hiểu ý người, là loại hình là nam nhân thích, chỉ là dù thế nào cũng là chị dâu của anh ấy, anh ấy dám sao?

Trái tim treo ngược của Lý Thục Nguyệt quay về chỗ, mặc dù cảm giác lời Đường Mị có ý khác, nhưng cô tiếp tục thăm dò, không phải tự chuốc lấy không thoải mái vào người à? Chuyện hôm nay chỉ là nhất thời xúc động, cô chưa từng có mơ mộng vượt quá thân phận, thế này là giới hạn hạnh phúc của mình rồi, lấy lại trấn tĩnh:

- Hết cách với nó, em ở lại đây ăn tối nhé, lát nữa chị làm vài món ngon cho.

- Dạ.

Đường Mị đáp một tiếng rồi đứng dậy đi vào phòng Tần An:

- Ê, tôi đang thay quần áo, bạn vào làm gì? Vừa mới nhận ra tủ quần áo của tôi cũng giống như nữ nhân, mãi mãi không đủ áo mặc, nửa năm trước quần áo còn vừa vặn, giờ nhiều cái đã cộc rồi, còn quần áo mùa hè năm ngoái thì bây giờ không mặc được nữa.

Tần An đứng trước tủ quần áo xoay lưng về phía cửa, người chỉ có cái áo may ô:

Chỉ có Đường Mị mới cứ vậy đi vào phòng ngủ của y, không cần báo trước gì, giống như cô là người đương nhiên có thể xuất hiện trong phòng ngủ của Tần An bất kỳ lúc nào.

Đường Mị đi tới sau lưng Tần An, nhẹ hàng ôm lấy hông y, áp má lên sống lưng nóng, còn có chút mồ hôi ấy.

Tần An bỏ bộ quần áo trên tay xuống, nắm lấy tay cô:

- Làm sao thế?

- Trong phim, khi chàng trai vì nguyên nhân nào đó muốn rời bỏ cô gái, cô gái đều dùng tư thế này ôm lấy chàng trai, ý tứ ngầm của nó là, đừng đi, đừng để hình ảnh cuối cùng em nhìn thấy chỉ là lưng của anh.

Đường Mị giọng thủ thỉ:

Tần An quay người lại, hết sức tự nhiên ôm lấy cô, hai người họ trước giờ luôn ăn ý, nhiều thứ không cần nói ra ngoài miệng:

- Xinh đẹp hơn khi không đeo kính mà, vốn ngay từ đầu không cần.

- Vì Đường Mị có thể thất bại, Đường Mị có thể vì sự hoang đường của mình mà thất bại, Đường Mị có thể nhìn anh ấy lăng nhăng, Đường Mị có thể chấp nhận anh ấy không thích mình... Nhưng An Lạc thì không.

An Lạc không thể thất bại, đó là giới hạn cuối cùng của cô, nếu An Lạc mà cũng thất bại, vậy cô không còn đường lùi nữa, đành dùng thứ trói buộc mà Tần An không thể giải thoát, kéo y về bên mình.

Nhưng như thế cô lại lần nữa dẫm lên con đường cũ, có khác gì?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch