- Anh thích Đường Mị mà, thích cô gái kiên trì, cá tính, dám cầm gậy đuổi đánh người ta.
Tần An hơi cúi đầu xuống, khẽ chạm vào trán cô:
Đường Mị ngẩng đầu lên ngỡ ngàng nhìn y, tim cô rối loạn, không ngờ bản thân chẳng nhận ra ý vị đó là gì:
- Anh thích Đường Mị sao? Vì Đường Mị có thể là một trong số cô gái anh thích thôi đúng không, nếu là...
Điều cô muốn hỏi, anh có thích An LẠc không? Anh dám nói là thích An Lạc không?
Anh ấy không dám trả lời, giống cô không dám hỏi.
Hai người cứ thế ôm nhau yên tĩnh rất lâu, Đường Mị lại hỏi:
- Vừa rồi anh với chị dâu làm gì thế?
- Chị dâu cần anh chiếu cố, có những chuyện, anh khó chối bỏ trách nhiệm.
Tần An không trả lời câu hỏi của cô, mà chỉ nói với cô một sự thật:
- Là trách nhiệm của em.
Đường Mị cắn môi:
- Em biết anh coi trọng người thân nhất, anh lưu manh, phong lưu, bạc tình, giả dối, tàn nhẫn, đều không sao hết, chỉ cần anh coi trọng người thân... Đó là hi vọng của em, sự tự tin của em, để em biết, anh vẫn là Tần An, vẫn là Tần An đó.
Tần An từ từ buông cô ra, nhìn khuôn mặt xinh đẹp ẩn chứa quá nhiều trí tuệ và tâm cơ, người hơi run lên.
- Mùa hè năm 95, em cho người tới trấn Thanh Sơn mua than, lấy lý do không đủ tiền mặt, nhưng có chiếc xe Santana còn mới, có thể bù phần thiếu, để anh cả lên thành phố lấy.
Đường Mị có chút bối rối:
- Đừng trách em, em nghĩ thế là đủ rồi, em thực sự nghĩ đó là thiên tai.
Vào năm 95, quốc gia vừa mới gỡ bỏ hạn chế tư nhân có thể mua xe, một chiếc Santana không phải là cứ có tiền là mua được, nhất là nơi như trấn Thanh Sơn, anh cả tất nhiên là động lòng.
Hai người nỗ lực, nhưng không ngăn cản được chuyện xảy ra.
Nếu cô ấy không xen vào, liệu mình có vẫn cảnh giác thay đổi kết cục không? Tần An lòng rối loạn, vẫn gượng cười nói:
- Mới đầu anh cũng chỉ nghĩ là thiên tai, chúng ta không phải thần toàn năng, chúng ta đã nỗ lực, nhưng một số chuyện không thể hoàn toàn khẳng định có thể thay đổi.
- Với em mà nói, nỗ lực là phải thay đổi, em tin trong lòng anh cũng nghĩ thế, chỉ là anh không thể hoàn toàn xác định thôi.
Tần An cười, hôn nhẹ lên trán cô:
- Ra đi, anh thay quần áo.
- Lại chưa phải chưa nhìn, em xem anh thay.
Đường Mị nắm lấy tay y không buông, cảm giác thái độ của Tần An với mình khác chút rồi, thân cận hơn, ngọt ngào hơn:
- Em không phải trẻ con nữa, làm nũng như thế sởn gai ốc lắm.
Tần An không biết nói gì, thực tế đa phần đôi vợ chồng, cả đời chưa một lần tắm uyên ương là rất bình thường, thậm chí có người lúc vợ chồng ân ái, trốn trong chăn cởi quần áo, Tần An không tới mức bảo thủ như thế, nhưng cảm giác lúc này khác.
- Đáng ghét.
Đường Mị buông tay y chạy ra ngoài:
Tần An cài then, đứng dựa vào cửa thẫn thờ, không tới tủ quần áo mà mở aum trong ngăn kéo, lấy ra bức ảnh, hết sức rõ ràng, không có cảm giác tang thương loang lổ, anh cả cười vẫn tươi rói như thế, bên cạnh là chị dâu choàng tay qua cổ ôm y từ phía sau, còn y thì là thằng nhóc thò lò mũi xanh, vừa gầy vừa nhỏ đang làm mặt quỷ.
...
Ngày nghỉ cuối cùng trước kỳ thi cuối kỳ đã qua, mỗi ngày đi học căng thẳng không kém thi tốt nghiệp, Nhất Trung cũng tất bật chuẩn bị cho kỳ thi vô cùng quan trọng này, không hề ngoa khi nói đó là cuộc chiến cả nước.
Trong lúc không khí học tập khẩn trương đó, Tần An được Cung Lâm Tường gọi tới phòng.
- Tần An, kỳ nghỉ hè này em có an bài gì chưa?
Cung Lâm Tường chưa nói đã thở dài, theo lý mà nói thì ông không cần hỏi mới đúng, nếu là học sinh khác thì lúc này đang tham ra trại tập huấn toàn quốc, chuẩn bị cho kỳ thi Olympic quốc tế rồi.
Là chủ nhiệm lớp, ông vô cùng kiêu ngạo vì có học sinh như Tần An, cho dù sau này gặp giáo viên khác tư cách cao tới đâu, ông chỉ cần nói mình có đứa học sinh quán quân kép, e đối phương không có gì có thể đắc ý hơn mà khoe nữa.