Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 894: An Lạc không thể thất bại. (2) (2)

Chương 894: An Lạc không thể thất bại. (2) (2)


Nhưng đứa học sinh này rõ ràng có thể tiến thêm một bước, lại chỉ có thể bất lực nhìn nó dậm chân tại chỗ, không phải vì vinh dự cá nhân ông, thuần túy là tiếc nuối, giống như khi gặp lại vài học sinh cũ vất vả kiếm sống, ông không khỏi nhớ lại nhiều năm trước học sinh đó từng ngoan ngoãn ưu tú ra sao.

- Em định tới nước Anh, tới Edinburgh, nếu có thời gian tới cả Cambridge và Oxford.

Tần An thành thật trả lời, y vừa có ý định đó gần đây, chính xác là sau khi gặp Đường Mị:

- Em định ra nước ngoài du học?

Cung Lâm Tường vui mừng, với điều kiện của Tần An, nếu viết đơn tốt chút, biểu hiện tốt một chút, khả năng vào trường danh giá nước ngoài rất cao:

- Không ạ, em đi tham quan thôi, em vốn hâm mộ những nơi đó lâu rồi, chủ yếu là chơi ạ.

Tần An thật thà đáp:

Cung Lâm Tường gian nan thua lại phần kỳ vọng kia, cái đứa học sinh khốn kiếp này ngay cả thi Olympic là điều kiện trọng yếu xin vào trường danh giá mà nó còn không tham gia, làm gì định du học. Nói là đi chơi? Giỏi lắm.

- Vậy năm thứ hai em tham gia thi tốt nghiệp đi, cảm thụ trước không khí và độ khó của nó.

Hai năm qua Nhất Trung luôn tổ chức học sinh ưu tú của năm thứ hai tham gia thi tốt nghiệp, dù sao năm thứ ba chủ yếu là ôn tập, không học thêm nhiều tri thức mới nữa.

- Vâng, vậy em sẽ chuẩn bị.

Tần An gật đầu:

- Rồi em về lớp đi, ra nước ngoài chú ý an toàn.

Cung Lâm Tường chợt nhớ ra một chuyện:

- Tôn Tôn thành tích thế nào?

Tôn Tôn đứng thứ hai toàn trường sau Chu Nhã N am, Cung Lâm Tường sao không biết, Tần An hiểu ý ông:

- Bạn ấy đang chăm chỉ ôn tập, em không dám làm phiền.

- Thế thì tốt.

Cung Lâm Tường gật gù phẩy tay:

Tần An rời văn phòng Cung Lâm Tường, Tôn Tôn đúng là chăm chỉ học tập, khỏi phải nói, nhưng Diệp Trúc Lan gần đây thần thần bí bí, không biết làm gì, đừng để thi tuột dốc.

Tần An, Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn là bộ ba đặc biệt nhất trong trường, cũng thu hút ánh mắt nhất.

Tôn Tôn không phải nói rồi, ngay từ lúc bước chân vào Nhất Trung, dung mạo xuất chúng khiến cô thành tiêu điểm, sau khi phim quảng cáo kia phát đi, thậm chí có nhiều tờ báo, công ty giải trí tìm tới muốn hợp tác, Tôn Tôn đều từ chối, vẫn cứ đều đặn trải qua cuộc sống học sinh bình đạm của mình, nhưng trong trường không cần nói rồi, cô nữ sinh đang đứng thứ hai toàn khối này tuyệt đối là minh tinh của cả trường, còn hơn cả Tần An là quán quân kép của kỳ thi Olympic quốc gia.

Tần An thường ngày đến trường đùa nghịch, tán gẫu, trêu ghẹo nữ sinh, bình thường tới mức chẳng ai chú ý, nhưng khi nói tới tên y, có học sinh này không phải ngước nhìn. Cao ráo, đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, chính là hoàng tử bạch mã của vô số nữ sinh.

Ba người ở cùng nhau, bất kể luận thành tích học tập, tài năng hay dung mạo, ai cũng thừa nhận Diệp Trúc Lan là người kém nhất. Nhưng điều này không ngăn cản được cô còn được hoan nghênh hơn cả Tần An và Tôn Tôn, cô gái lúc nào đôi mắt cũng cười cong veo như trăng ngọt, vui vẻ ngọt ngào, ai không thích.

Có nam sinh nói, mỗi ngày tới trường, đi qua cửa lớp 158, nhìn thấy nụ cười của Diệp Trúc Lan, tâm tình sẽ tốt cả ngày.

Hiện giờ Diệp Trúc Lan vẫn cười, chỉ là nụ cười ấy bây giờ như có thêm thứ gì đó mà người khác không hiểu, chỉ biết rằng nó không còn là nụ cười thuần tịnh như đứa bé nằm trong lòng mẹ nữa, nụ cười ấy khiến Diệp Trúc Lan thêm xinh đẹp hơn, cũng làm người nhận ra đau lòng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch