Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 895: Diệp Trúc Lan nỗ lực. (1) (1)

Chương 895: Diệp Trúc Lan nỗ lực. (1) (1)



Ngày đầu tiên của kỳ thi cuối kỳ, Tần An rời văn phòng Cung Lâm Tường, đi qua lớp 158, Tôn Tôn ngồi tại chỗ đeo tai nghe nghe nhạc, đó là thói quen điều chỉnh trạng thái của cô trước khi thi. Diệp Trúc Lan thì cầm bút chì hí hoáy vé, miệng cười nghịch ngợm như đang lén lút làm việc xấu mà không ai biết, cảm giác Tần An nhìn mình, ngẩng đầu giảu môi để y thấy dáng vẻ đáng yêu thú vị của bản thân, sau đó không để ý tới y nữa, tiếp tục làm việc.

Cô gái như thế, vĩnh viễn không để bản thân không vui, dù thi thoảng buồn bã, cũng qua rất nhanh, vẫn là ánh nắng rực rỡ khiến người ta ngước nhìn.

Ai cũng nghĩ rằng đây sẽ là kỳ thi như bao kỳ thi khác, căng thẳng, hồi hộp chỉ muốn trôi qua cho mau lại xuất hiện một chuyện bất ngờ.

Đường Mị tham gia thi cuối kỳ, cô gái có mái tóc xoăn xoăn ý vị công chúa mềm mại giống như Diệp Trúc Lan, có gương mặt tinh tế có thể so kè với Tôn Tôn xem ai xinh đẹp hơn cuối cùng đã bỏ đi mái tóc ổ gà, cặp kính to sụ khiến người ta chẳng còn chú ý tới thứ khác trên gương, bỏ đi những bộ quần áo luộm thuộm, khiến ngay cả giáo viên chuẩn bị phát đề thi cũng phải ngừng tay nhìn.

Chỉ có một từ để nói về sự xuất hiện của Đường Mị ở Nhất Trung, đó là cô gái trong truyền thuyết.

Kết thúc kỳ thi, rất nhiều người không như mọi khi vội vã đối chiếu đáp án, hoặc thở ngắn than dài nữa, mà bàn tán về cô công chúa đã trút bỏ lớp vỏ vịt bầu xấu xí, trở lại làm thiên nga xinh đẹp cao quý.

Trái tim các chàng trai lại một phen bị thử thách.

- Tần An, có cần bọn mình nhận hộ bảng điểm không?

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều biết Tần An sắp sang Anh chơi, Tần An có củ cả hai cô, nhưng đây đâu phải là về trấn Thanh Sơn chơi một hai ngày, hai cô gái lúc này đều có theo đuổi riêng, tuy rất tiếc, cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối.

Diệp Trúc Lan lắc đầu trước, như thế Tôn Tôn cũng không đi nữa, bây giờ không muốn có bất kỳ điều gì hơn Diệp Trúc Lan, tuy không có thời gian phân tích tâm sự của cô bạn, nhưng tâm tư tinh tế luôn có thể cảm thụ được.

- Không cần đâu, hôm đó còn tổ chức lễ động viên thi tốt nghiệp gì đó mà, chị dâu mình cũng được mời, chị ấy lấy hộ mình được rồi. Hơn nữa bạn cũng đâu muốn gặp thầy Cung nhỉ?

Tôn Tôn tất nhiên không muốn gặp thầy Cung, vì Cung Lâm Tường cứ lần nào tình cờ gặp cô là hỏi xem thành tích có thụt lùi không, làm cô rất buồn bực, có bao giờ thấy thầy ấy lo thành tích Tần An đi xuống đâu, rõ ràng trọng nam khinh nữ, coi thường con gái.

Nhiều lúc Tôn Tôn rất hẹp hòi so đo, vì thế giận lây của Tần An, không có chuyện vì quan hệ hai người mà co thành con chim nhỏ ngoan ngoãn nghe lời y, Tôn Tôn không phải là cô gái như thế.

- Diệp Tử, thời gian qua bận gì thế?

Tần An thấy Diệp Trúc Lan có vẻ thấp thỏm lo lắng, hỏi:

- Tần An, hôm nay mình... gây họa rồi.

Diệp Trúc Lan ngập ngừng nói:

- Bạn làm gì, giết người hay phóng hỏa, bảo mình nhận tội là đủ.

Tần An vỗ ngực, cô gái như Diệp Trúc Lan thì gây được họa lớn cỡ nào chứ:

- Bạn đi nhận tội thay rồi, hai bọn mình làm sao?

Diệp Trúc Lan cong cái miệng nhỏ lên:

- Sẽ bị Đường Mị bắt nạt chết.

- Đường Mị bắt nạt bạn?

Tần An nhíu mày, Đường Mị sao lại bắt nạt Diệp Trúc Lan, nếu có thì làm sớm rồi chứ:

- Không phải, chắc là chuyện thi ngữ văn, mình nộp bài trước, sau đó thấy Diệp Tử nói chuyện với giám thị, chẳng biết nói gì, hỏi cũng không trả lời.

Tôn Tôn không đoán ra:

- Chuyện này mình chỉ nói với Tần An thôi.

Diệp Trúc Lan đỏ mặt:

Tôn Tôn càng tò mò, rốt cuộc cô bé này đã làm cái gì? Ba người đã tới ngôi nhà hành phúc của họ, hôm nay sáng thi xong sớm, chẳng cần về nhà, phòng thu âm của Tôn Tôn đã làm xong, thiết bị được lắp đặt, lần trước bận chuẩn bị kỳ thi chưa thử, giờ sốt ruột lắm rồi:

- Vậy hai người nói với nhau đi, mình tránh đây.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch