Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 896: Diệp Trúc Lan nỗ lực. (1) (2)

Chương 896: Diệp Trúc Lan nỗ lực. (1) (2)


Diệp Trúc Lan kéo Tần An tới phòng vẽ, nắm tay y đứng ở cửa.

- Bạn gây họa gì rồi?

Ở riêng với Diệp Trúc Lan, giọng Tần An có sự ôn nhu hoàn toàn khác thường ngày, cưng chiều cùng bao dung tất cả:

- Tần An, mình thích bạn.

Diệp Trúc Lan trang trọng nói:

Tần An hơi nghi hoặc, nhưng miệng nở nụ cười hạnh phúc.

Cánh cửa mở ra, ánh sáng trong phòng chiếu vào mắt làm Tần An phải nheo mắt lại, qua ánh mặt trời nhìn thấy gian phòng do chính tay mình thiết kế, giờ đã biến đổi hoàn toàn.

Phòng vẽ luôn cần ánh sáng, chàng trai chuẩn bị cho cô gian phòng rộng tới ba mươi mét vuông, với cô gái vừa học vẽ mà nói, là hết sức xa xỉ.

Trên tường treo rất nhiều bản phác họa tới từ các tác phẩm lớn của (Họa thần), bản phác thảo này với nhà sưu tầm mà nói là báu vật.

Đẹp nhất là hình nữ hiệp Tần Tư Nguy nổi tiếng trong Thần Vương, chiếm cứ cả một mặt tường, nữ hiệp trong phần mới nhất đã đổi kiểu tóc dài quăn quăn, mang chút vị công chúa yêu kiều.

Trong phòng còn bày rất nhiều búp bê đẹp đẽ để cô gái khi vẽ tranh có tâm tình vui vẻ.

Cô gái đi vào phòng vẽ, hai tay chống hông nhìn căn phòng với cô mà nói là quá lớn, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cởi áo ngoài ra, buộc khăn lên trán, giống thôn cô chuẩn bị lao động vất vả.

Cô lấy toàn bộ tranh trên tường xuống, mệt tới thở hồng hộc, tranh đều dùng giá gỗ trải lên, may là không có khung, nếu không chẳng hoàn thành được.

- Á.

Một cuộn tranh rơi xuống, giá gỗ đập trúng chân cô.

Cô gái bật khóc, rất muốn tìm chàng trai xoa cho mình, mỗi lần cô đau ở đâu, đều được chàng trai xoa, sau đó là không đau nữa, nhưng hôm nay không được, không thể để cậu ấy biết chuyện mình làm.

Ngón chân xưng vù rồi, mấy ngày tiếp theo đó cô gái không đi được dép xăng đan đẹp đẽ, nếu không sẽ xấu chết, cô rất thích bản thân thật xinh đẹp.

Thu toàn bộ tranh lại, cô gái bắt đầu dọn dẹp số búp bê, nhưng búp bê rất to, lông xù, trông thì thích lắm, nhưng mà ôm vào lòng chuyển đi bê đi thì chẳng đễ chịu chút nào, nhất là mùa hè thế này.

Cuối cùng ba mặt tường đã lộ ra, mặt tường còn lại là nữ hiệp Tần Tư Nguy đang nhìn cô, dường như nói, Diệp Tử, cố lên.

Tiếp theo đó phải quét dọn, nhưng hôm nay không còn kịp nữa, cô gái mệt phờ về nhà.

Ngày hôm sau cô gái lại tới, vẫy buộc cái khăn trên đầu, tay cầm chổi lông gà buộc vào cán trúc, quét dọn khắp phòng.

Cô gái cứ phải ngẩng đầu lên, bụi rồi mạng nhện, những thứ bẩn bay vào mắt, cô gái luôn trắng trẻo xinh đẹp, quệt tay qua mặt một cái liền thành mèo mướp. Nhìn bản thân trong gương, cô gái lè lưỡi ra với chính mình, may mà không ai thấy, không xấu hổ chết.

Cổ mỏi nhừ, tay cũng mỏi, ngày hôm qua làm việc xong chẳng còn mấy sức lực, hôm nay lại làm việc nữa, cô chỉ muốn nằm xuống ngủ thôi. Không được, cô gái nói với bản thân, chẳng lẽ mình vô dụng như thế, chỉ biết hưởng thụ thôi sao, chẳng lẽ một chút khó khăn cũng không khắc phục được?

Cô gái lau đôi mắt đỏ hoe, cô chưa bao giờ làm những việc này, trước giờ ở nhà đã vậy, ở bên cậu ấy càng như vậy, chẳng phải làm gì cả, cứ đương nhiên tiếp nhận mỗi niềm vui bất ngờ cậu ấy mang lại. Giờ mới nỗ lực mới biết là muốn làm một việc gì đó là rất khó khăn, mới biết những thứ mình được nhận không phải tự nhiên mà có.

Nắm chặt hai tay, như có sứ mạnh trút vào, như cảm thấy mình có thể làm được mọi việc, nhưng vừa bước một cái thì ngón chân nhắc nhở cô, không dễ dàng như hô khẩu hiệu đâu. Cô gái vẫn kéo cái chổi lông gà dài gấp đôi mình, tập tà tập tễnh, chân đau, lưng đau, mắt cũng đau, thứ bụi đáng ghét chui vào mắt mình.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch