Ở một bên sân bóng rổ là bức tường gạch phủ rêu, một cái cây vạn niên thanh trồng trong bồn đặt đằng xa, mặt đất còn chưa sửa sang mấp mô đọng những vũng nước, sau cơn mưa nước bùn như bát bột ngô đợi mốc.
Tần An đứng ở sân bóng rổ, từ từ ngẩng đầu nhìn cô gái ở trên tường gạch.
Đó là cô gái chừng mười ba tuổi, đẹp tựa nắng sớm, đôi mắt lanh lợi, cô gái đó chăm chú nhìn Tần An, hàng mi dài rung động, đôi mắt chớp chớp như con mèo nhỏ tò mò, gò má bầu bĩnh đáng yêu còn chưa mất hết nét trẻ con nhưng đuôi mắt cong vút đã chút phong tình tiểu mỹ nhân, cái mũi xinh xắn, cánh môi hồng hào, nụ cười có chút gì đó giống giận dỗi.
Bức tranh Diệp Trúc Lan vẽ tất nhiên không rõ ràng được như thế, nhưng kỳ ức của Tần An tự động bùi đắp cho nét vẽ nguệch ngoạc đó.
Đối với rất nhiều người mà nói, nếu có thể nghịch chuyển thời gian, vượt thời không, nhìn vào ký ức, mỉm cười với cô gái khiến tim mình đập rộn ràng, khiến cô gái má đỏ ửng, sẽ là cảnh tượng tuyệt mỹ.
Mối tình đầu là cơn sóng rung động giữa lòng hồ, là cánh hoa sớm chứa đầy mật ong, là tiếng chim hót đầu tiên vào mùa xuân, là lá xanh đầu tiên trồi lên từ khe đá.
Mối tình đầu luôn đẹp nhất, mỗi một người khác nhau sẽ nhìn thấy vẻ đẹp khác nhau.
Với Tần An và Diệp Trúc Lan mà nói, mối tình đầu đơn giản là ba chữ "mình thích bạn", tình cảm đó thành hồi ức mỹ lệ, khắc ghi trong lòng mỗi người.
Giữa phòng vẽ, chàng trai cao ráo ôm lấy cô gái nhỏ nhắn, ôm rất chặt, không muốn buông ra dù chỉ là một chút.
Cánh môi tách nhau, có chút ươn ướt, gò má cô gái ánh lên sắc hồng hạnh phúc, bầu ngực nhỏ khẽ nhấp nhô, bàn chân nhón lên từ từ hạ xuống, ánh mắt vẫn nhìn chàng trai.
Hôn, vì sao lại thích như thế, vì sao hôn mãi không thấy đủ, làm sao mãi không chán.
Tần An một tay bế Diệp Trúc Lan lên, để cô ngồi ở cánh tay mình, Diệp Trúc Lan chưa bao giờ bị bế như thế, cứ như trẻ con vậy, cười khúc khích ôm lấy cổ Tần An.
Hai người đi tới phòng khách, Tần An đặt cô xuống ghế sô pha, sau đó lục lọi tủ TV.
Đôi tất mỏng bao bọc lấy những cái ngón chân không chịu an phận, đong đưa qua lại, cho thấy chủ nhân của nó hết sức vui vẻ, đôi mắt to cứ nhìn chằm chằm, thắc mắc Tần An lục lọi cái gì.
Tần An mang tới một cái hộp nhỏ, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, nhẹ nhàng nhưng kiên định đeo cãi nhân vào.
- Cái nhẫn thật đẹp, mình thích mèo nhất đấy.
Diệp Trúc Lan chẳng giống như Tôn Tôn nghĩ tới đủ thứ chuyện liên quan tới ý nghĩa của chiếc nhân, cô chỉ thích cái nhẫn vì nó đẹp, từ nhỏ cô đã hâm mộ mẹ có thể đeo nhẫn đeo hoa tai rồi:
Tần An cũng không nói gì cả, chỉ đơn thuần muốn nhìn thấy nụ cười không vương chút sầu lo nào của Diệp Trúc Lan, nhìn cô chạy ra cửa sổ soi viên mã não đỏ rực khảm trong mắt mèo dưới ánh trời, nhìn căn phòng một mặt tường bị bôi vẽ lem luốc, nhưng nơi khác rất sạch sẽ, có thể đoán ra thời gian qua Diệp Tử của y nỗ lực thế nào.
Cô gái của y đang dần trưởng thành, Tần An vui vẻ chứng kiến từng thay đổi nhỏ một ấy.
- Phải rồi, lúc nãy bạn nói bạn gây họa rồi, rốt cuộc là gây ra họa gì?
Tàn An chợt nhớ ra một việc, Diệp Trúc Lan chắc chắn không phải chỉ vì kiếm cớ ở riêng với y:
- Á, thiếu chút nữa quên.
Diệp Trúc Lan mặt trắng bệch chạy tới, ấp a ấp úng:
- Bài văn ấy..
- Bạn viết gì vào bài văn rồi?
Tần An có cảm giác không lành, vì đề bài là "tương lai", khiến y nghĩ tới "tương lai" mà Diệp Trúc Lan tưởng tượng ra, đừng nói là cô bé này viết vào bài thi đấy:
- Mình viết rồi... mình viết sau này muốn cùng bạn sinh thật nhiều con.
Lúc đó đầu óc cô cứ nghĩ tới thi xong sẽ dẫn Tần An tới đây xem bức tranh của mình, cậu ấy sẽ rất thích, lúc đầu viết rất bình thường, viết mãi, viết mãi, viết luôn chuyện hai người vào:
Vừa đi nhậu nhân ngày dỗ Tổ về, mắt mờ cả rồi, cố gắng hoàn thành phần hôm nay để đi ngủ, có gì sai sót mong các bác bỏ qua.