Mặc dù cậu ấy nói có thể thuê người làm những việc này, nhưng sao có thể thế được, đây là phòng của mình, nhất định phải tự làm mới được. Cô gái mím chặt cánh môi mỏng, nhìn mặt trường sạch sẽ, rốt cuộc làm xong một phần, cứ thế ngồi phịch xuống sàn.
Đó chỉ là một phần nhỏ thôi, thế là mỗi ngày dù đang ôn thi cuối kỳ, cô gái vẫn lấy cớ vẽ tranh, chạy tới đây làm việc.
Cô gái ra chợ kim khí mua một cái thang hợp kim thật cao, số tiền tiêu vặt tiết kiệm thời gian qua thế là tiêu hết cả rồi.
Chú bán hàng lấy làm lạ sao một cô bé nhỏ thế này lại mua cái thang to như vậy, mang tới tận nhà giúp. Cô gái không ngốc, cẩn thận với người lạ, cảm ơn chú bán hàng, nói chỉ cần để dưới nhà, cha cô bề sẽ mang lên.
Thế nhưng khi chú bán hàng đi rồi thì cô gái đau đầu nhìn cái thang lớn, trước kia cứ có việc gì vất vả một chút là gọi cậu ấy ngay, cậu ấy tới muộn một chút mình còn phụng phịu than phiền.
Thì ra mình luôn gây ra rất nhiều phiền phức cho cậu ấy, cô gái không muốn thành phiền phức của người khác nữa, cô sẽ tự giải quyết khó khăn của mình.
Cô gái nhấc cái thang lên, thế là đôi chân thanh tú mà cô rất thích nhũn ra, cái thang đổ xuống đất "sầm" một tiếng lớn, may mà cô gái kịp bỏ của chạy lấy người, nếu không bị nó đè lên thì xong rồi.
Nặng quá, không bê lên được, phải làm sao bây giờ, cô gái đành cầm phần đầu của cái thang, kéo từng chút từng chút được.
Vất vả lắm mới lên được mấy bậc thang, tay mỏi nhừ không còn sức nữa, cô gái buông tay, thế là cái thang lao ầm ầm xuống, muốn đuổi theo giữ cũng chẳng được.
Cô gái tủi thân ngồi bệt xuống cầu thang mếu máo lau nước mắt như đứa bé.
Lau nước mắt rất lâu, lần đầu tiên ghét bản thân tại sao ngực nhỏ như thế, mông nhỏ như thế, ngay cả tay chân cũng nhỏ luôn.
Lần này cô gái thông minh hơn rồi đi sau đẩy thang lên, như thế nếu thang trượt xuống, cô dùng mình chặn lại, nhưng được nửa đường cô gái kinh hãi nhận ra, nếu mình hết sức để thang trượt xuống, thì thân thể nhỏ nhắn của mình làm sao mà chặn lại được.
Thật may, không xảy ra chuyện nguy hiểm, cô gái trật vật mang cái thang vào phòng vẽ, tới nơi rồi thì kệt sức, nằm xuống ngay cạnh thang, toàn thân nhức mõi, không muốn cử động nữa, song tinh thần phơi phới như muốn bay lên trời, mình làm được rồi, không cần nhờ ai hết.
Cô gái có cảm giác vô cùng thành tựu.
Thang rất cao, cô gái rất nhỏ, leo lên rồi che mắt không dám nhìn xuống, nhưng mà muốn làm việc thì sao có thể che mắt được? Cô gái một tay xách thùng màu, tay kia cầm bút vẽ vẽ trên tường.
Tay cô run run, tất nhiên rồi, một cô gái nhỏ cao có một mét sáu, đứng trên cái thang cao hơn hai mét, tay cầm cái thùng màu không nhẹ, nhưng mà trước kia không phải mình leo cây thoăn thoắt đấy sao? Đúng rồi, sau khi ở bên cạnh cậu ấy, mình biết ngoan rồi, không còn giống trước kia chơi tới điên với cậu ấy nữa.
Thì ra mình thay đổi nhiều như vậy, có chút nhớ bản thân trước kia, nhưng thích mình bây giờ, vì cậu ấy thích mình bây giờ. Nhưng nếu thế thì vì sao ngay từ đầu cậu ấy lại thích cái cô bé nghịch ngợm phá phách, hay là cậu ấy thích mình như thế?
Cô gái rất hoang mang, nếu là trước kia, cô nhất định tự tin nghĩ, chỉ cần là mình thì cậu ấy đều thích.
Hai người họ thích nhau từ rất lâu rồi, từ bạn cùng lớp trở thành bạn thân, từ bạn thân rồi thành thích nhau.
Ngày 1 tháng 9 năm 1995, cậu ấy bày tỏ với mình, bắt đầu từ ngày đó, cô gái đơn thuần ngây thơ biết cảm giác có người thích mình là thế nào.
Cảm giác được một người thích tốt như thế, có phải vì mình không khiến cậu ấy cảm giác là được người khác thích, vì mình chẳng bao giờ nỗ lực làm gì vì cậu ấy, cho nên mới thích người khác không?
Vì thế cô gái muốn để chàng trai biết, mình thích cậu ấy.
Cô gái nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, bảo mình đừng sợ, nhất định phải hoàn thành việc này.
….
Đó là một cái sân bóng rổ láng bằng xi măng, mảnh sứ trắng nhỏ khảm thành đường dài làm vạch ranh giới, giá lưới bóng cũ kỹ chuyền đen xì, đằng sau là cái khung treo rổ, trường học tài chính hữu hạn có thói quen dùng sân bóng rổ làm sân bóng chuyền.