Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 901: Em gái của thần tiên tỷ tỷ. (1)

Chương 901: Em gái của thần tiên tỷ tỷ. (1)



Tần An chạy ngay tới trường, mặc dù chuyện của Diệp Trúc Lan, y chỉ cần gọi vài cú điện thoại là có thể giải quyết xong, nhưng Tần An chưa bao giờ có ý hất hàm sai bảo giáo viên trong trường, vì cha mẹ y là giáo viên.

Trước tiên Tần An tới tìm Triệu Địch Mông chủ nhiệm ban chính giáo, ú a ú ớ không nói rõ vấn đề trong bài văn Diệp Trúc Lan, ông cũng không hỏi cặn kẽ, vị giám khảo kia đã đem thẳng bài thi tới chỗ ông rồi.

Đây là vấn đề liên quan tới chuyện yêu sớm, lại còn to gan viết cả vào bài thi, đúng là hoang đường hết sức, liên quan tới cả học sinh do trường trọng điểm bồi dưỡng, giám thị không thông qua chủ nhiệm lớp 158 mà đưa Triệu Địch Mông xử lý.

Triệu Địch Mông gọi điện cho giám thị kia, bảo ông ta không nói chuyện này ra ngoài, lý do tất nhiên là bảo vệ học sinh, làm công tác học sinh phải lấy dẫn dắt là chính, chứ không phải trừng phạt giáo huấn.

Bài thi được đưa cho Tần An mang về, để Diệp Trúc Lan tới văn phòng chính giáo làm bài thi dưới sự giám sát của ông, có điều Triệu Địch Mông cũng nói trước, dù bài văn làm bù này có tốt tới mấy, cũng không cho điểm cao.

Diệp Trúc Lan vốn làm văn chẳng ra sao cả, chẳng cần lo cô vì một môn này mà kéo tụt thành tích xuống.

Sau khi giải quyết xong tai họa do Diệp Trúc Lan gây ra, Tần An liền chuẩn bị về trấn Thanh Sơn, y không có gan nghỉ hè chưa về nhà đã bay thẳng ra nước ngoài chơi.

Chị dâu không ở nhà mà cùng Hứa Húc Minh từ tỉnh thành tới và Triệu Dương phó tổng giám đốc Đầu tư Duy An, cùng với cả Tần Hướng Sơn, Đường Khiêm Hành tới khu khai phát. Chuyện giải tỏa dùng đất cho công viên giải trí xảy ra vấn đề, có người mua một mảnh đất lớn làm khu chơi golf nghỉ dưỡng, người này không ngờ chống lại được áp lực hai cấp tỉnh thành, khiến quy hoạch khu khai phát và đường cao tốc gặp rất nhiều khó khăn.

Tần An chẳng lo, Đường Khiêm Hành đã ra mặt, không tin còn tay không trở về.

Sửa soạn đồ đạc đơn giản, mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, cái quần jean xám, đôi giày thể thao, Tần An xách cái ba lô xuống lầu.

Đường Mị cũng từ trên lầu đi xuống, ăn mặc như sắp đi ra ngoài.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, không nói câu nào cả, rất ăn ý mỗi người đi một hướng.

Tần An đợi thêm một lúc gọi điện cho mẹ, đứng ở bên đường đợi chừng nửa tiếng, chiếc Phantom màu đen từ từ đỗ lại bên cạnh, cửa xe vừa mở ra, y cúi người bước vào.

- Đây là xe của An Lạc, mẹ tới là để đón cô bé, con chỉ đi ké thôi đấy.

Lý Cầm kéo con trai ngồi xuống bên cạnh, nói đùa hòa hoãn không khí:

- Cám ơn.

Tần An nói với cô gái ngồi đối diện:

Cô gái khẽ gật đầu, lịch sự mà chừng mực, lại lộ ra chút rụt rè, làm người ta cảm thấy cô đang cố gắng áp chế bản thân không để lộ tâm tình vì sự kiện lần trước.

Lý Cầm thở phào, thằng con khốn kiếp không còn ôm hôn người ta nữa, bà biết, An Lạc không phải không so đo, mà chỉ cố giữ bình tĩnh thôi, gặp lại tên khốn kiếp cướp đi nụ hôn đầu của mình, làm sao mà có thể coi như không có chuyện gì.

Có điều hiện giờ Lý Cầm cảm giác không tệ, hai đứa nó giống như mình và chồng năm xưa khi được giới thiệu cho nhau, vốn là bạn học cũ, có chút thiện cảm, gặp gỡ vừa vui mừng vừa xấu hổ, bình thường Lý Cầm không nghĩ lại, nhưng không có nghĩa là quên.

Cũng may hai đứa còn nhỏ, không cần vội, nếu không thì Lý Cầm đã bạc mấy sợi tóc rồi, chồng bà bảo đừng quản chuyện này nữa, nhưng bây giờ không còn đi làm, trừ chăm chồng ra chỉ cùng chị dâu trông coi xây dựng đại trạch viện, thăm cha chồng, không lo việc này thì còn việc gì làm nữa, không lo sao được.

Thấy đôi thiếu nam thiếu nữ lên xe chào nhau rồi mỗi đứa nhìn về một phía, chẳng nói gì, thầm nghĩ thế này không giống con trai mình, sao lại còn rụt rè hơn cả con gái nhà người ta nữa, có lẽ là nó sợ người ta phản cảm, lần trước làm cái chuyện ngu ngốc rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch