Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 902: Em gái của thần tiên tỷ tỷ. (2)

Chương 902: Em gái của thần tiên tỷ tỷ. (2)


Nghĩ tới đó, Lý Cầm đẩy con trai một cái.

- An nhị tiểu thư... Tôi có thể đổi cách xưng hô khác không?

Tần An lĩnh hội ý mẹ, bắt đầu thể hiện:

- Cậu có thể gọi tôi là An Lạc.

An Lạc tất nhiên không muốn Tần An cứ gọi mình là An nhị tiểu thư:

- Chị An Lạc.

Tần An gọi rất ngoan, mặc dù trông y cao lớn gấp đôi An Lạc, nhưng người ta nhiều tuổi hơn đúng không, gọi là An Lạc thì thất lễ quá, gọi chị An Lạc thích hợp hơn, gần gũi hơn:

An Lạc mím môi cười.

Lý Cầm thầm rủa trong lòng, lo cho thằng trời đánh này đúng là phí công.

- Chị An Lạc, có biết thứ nổi danh nhất trấn Thanh Sơn là gì không?

Tần An thân thiết hỏi:

An Lạc lắc đầu, như có chút không dám nói nhiều với y vậy, có chút gò bó nhìn về phía trước, đầu hơi quay sang bên tránh ánh mắt y.

- Lưu manh thổ phỉ và ác bá.

Tần An cực kỳ nghiêm túc nói:

- Nói linh tinh cái gì thế?

Lý Cầm suýt ngã ngửa, thằng nhãi này không làm người ta yên tâm được nửa giây:

- Mẹ, để con, chuyện này con am hiểu hơn, mẹ đừng tùy tiện xen vào.

Tần An nói nhỏ bên tai mẹ:

Lý Cầm ngớ người, mình già quá nhanh rồi sao, cảm giác con trai dám quang minh chính đại nói với mình như thế phải mười năm nữa, lên thành phố đúng là học hư rồi.

- Tôi có vệ sĩ.

An Lạc không sợ, vệ sĩ của cô còn có súng, chỉ cần không bắn chết người, nổ súng không sao:

- Có vệ sĩ cũng vô ích, lưu manh thổ phỉ thường tụ tập thành số đông, ùn ùn kéo tới nhưu đàn quạ ấy, vệ sĩ của chị hai tay sao địch nổi bốn nắm đấm.

Tần An lắc đầu:

- Làm sao có thể như thế? Cảnh sát không quản à?

An Lạc mở to mắt:

- Cảnh sát thì làm được cái gì? Ở trấn Thanh Sơn người ta chú trọng nhất là thể diện, mà ba tên lưu manh lợi hợi nhất là Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo và tôi.

Tần An nói cực kỳ nghiêm túc:

An Lạc phì cười, cô lại không phải đồ ngốc, sao lộ ra vẻ ngơ ngác được.

- Chị tới trấn Thanh Sơn đừng có chạy linh tinh, theo sát tôi, như thế tôi mới bảo vệ được chị.

Tần An vỗ ngực:

- An toàn.

An Lạc cười khúc khích, quay đầu sang phía cửa sổ, với một cô gái có giáo dưỡng mà nói, khi cười lớn, không thể để cho con trai nhìn thấy, đó là hành vi thất lễ.

- Đương nhiên trấn Thanh Sơn không phải chỉ có những cái đó, còn có quán mỳ Thập Tự Bình, còn có em gái của thần tiên tỷ tỷ.

- Quán mỳ Thập Tự Bình...

Cái này An Lạc có thể lý giải, mỗi nơi đều có đặc sản riêng:

- Vậy em gái của thần tiên tỷ tỷ là gì?

- Đó là chuyện năm 95, khi đó có một cô gái xinh đẹp tới trấn Thanh Sơn, vẻ đẹp của cô ấy vượt qua kiến thức của người dân thị trấn nhỏ, người như thế không phải chỉ trong TV mới có à? Đẹp tới mức không giống người, nhưng không phải là yêu tinh, vì thế mọi người gọi là thần tiên tỷ tỷ. Về sau mẹ tôi gặp được em gái của thần tiên tỷ tỷ, đi khắp nơi nói, em gái của thần tiên tỷ tỷ cũng xinh đẹp lắm, lớn lên có khi còn xinh đẹp hơn cả thần tiên tỷ tỷ nữa, mọi người đều rất tò mò, thần tiên tỷ tỷ đã xinh đẹp như thế, vậy em gái sẽ còn đẹp thế nào? Vì vậy em gái thần tiên tỷ tỷ cũng nổi tiếng.

Tần An hơi ngả người tới, nhìn kỹ khuôn mặt quen thuộc song vẫn rất non nớt, đợi trút bỏ sự non nớt này, gặp lại cô chấn động như lần đầu gặp thần tiên tỷ tỷ rồi:

An Lạc cười ngượng ngùng, đầu hơi cúi xuống, hai chân thẳng đơ, có chút thiếu tự nhiên gập đầu ngón tay.

Lý Cầm ở bên ngơ ngơ há mồm nhìn, đúng là mình không theo kịp thời đại nữa, nếu là ở thời của mình, đứa con trai mồm mép như thế liệt vào loại lưu manh, vậy mà nhìn dáng vẻ An Lạc, rõ ràng rất thích.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch