Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 906: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (1) (2)

Chương 906: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (1) (2)


Tần An bày ra vẻ mặt đường hoàng:

- Anh không phải là người lấy oán báo ân.

An Lạc nghĩ một chút, cúi đầu nhìn tất trắng muốt dính bẩn, chỉ thác nước nhỏ:

- Làm sao vào được? Còn chẳng ướt hết à?

Tần An đi tới, lấy miếng ván gỗ đi dưới thác nước giơ lên, dòng nước bị chặt lại, tức thì lộ ra động Thủy Liêm bên trong, thấy An Lạc vẫn còn do dự, nói lớn:

- Mau vào đi, nước chảy mạnh lắm, anh không giữ được lâu đâu.

An Lạc nhấc váy lên, chạy ù qua, đột nhiên đưa tay đẩy một cái, Tần An ngã tõm xuống đầm.

- Ê, qua cầu rút ván.

Tần An lóp ngóp bò dậy, tình tiết này quá ác liệt, đâu còn là qua cầu rút ván nữa, đây rõ ràng là mưu sát chồng. Có điều Tần An đâu dễ dàng nhịn như thế, cười hăng hắc chờ đợi:

Mặc dù theo tập quán, động Thủy Liêm này là nơi nữ nhân tắm rửa, nhưng Tần An hiểu khá rõ, đối với trẻ con mà nói, một nơi đầy thần bí thế này, làm sao chúng có thể kìm nén tò mò cho được.

Lần đầu tiên Tần An và Tôn Pháo tới đây, bốn bề lặng ngắt, phải lấy dũng khí rất lớn mới dám chui vào, sau đó mới phát hiện trong động chẳng có cái gì thần bí, cũng chẳng có cái gì đặc biệt.

Thế nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có gì đáng nói, trong động có loại cá nhỏ, thứ cá này thích ăn da chết trên thân thể người, bình thường chúng nấp trong khe đá, chỉ khi nào có người vào chúng mới chui ra, một người không đề phòng bị đàn cá kéo tới căn, không sợ mới là lạ.

Tần An thả mình bơi ngửa ở đầm nước, thầm đoán lúc này An Lạc đang do dự, sau đó là nghe ngóng rình xem y có định giở trò không, rồi mới yên tâm cởi quần áo, sau đó thử xuống nước...

Quả nhiên có tiếng thét chói tai truyền ra.

Tần An lập tức xông qua thác nước, mặc dù mặc mỗi cái quần đùi, tóc dính bết vào mặt, nhỏ nước tong tong, vẫn nỗ lực làm ra vẻ anh hùng cữu mỹ nhân, một tay che mắt:

- Sao thế, em có sao không? Yên tâm, anh không nhìn trộm đâu.

Trong động im phăng phắc không có chút âm thanh nào, Tần An làm dáng nửa ngày trời, sinh nghi, hạ tay xuống nhìn, sau đó ngượng ngùng cười:

- Em không sao à?

An Lạc đứng bên ao nước nhỏ, tủm tỉm cười nhìn y, quần áo vẫn còn nguyên trên người, chỉ cởi mỗi tất, lộ ra ngón chân đẹp như trân châu mới rửa, cô thong thả ngồi xuống, cho một chân vào ao, đàn cá liền lao ra mổ chân:

- Em biết anh không tốt đẹp gì mà.

- Anh nghe thấy tiếng thét của em, nên hoảng sợ vội vàng chạy vào đây.

Tần An cũng hết sức cố gắng không lộ ra cái vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi, cô gái này giỏi đóng kịch quá mức rồi:

- Té ra là thế, xin lỗi, em trách nhầm anh.

An Lạc cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng, như áy náy vì hiểu lầm người khác:

- Vậy em tiếp tục tắm đi, anh ra ngoài đây.

Tần An xấu hổ nói:

An Lạc gật đầu, tin tưởng nhìn Tần An:

- Em biết anh sẽ không vào nữa.

Tần An gật mạnh đầu, đồ ngốc cũng không mắc lừa lần nữa, mà Tần An không phải là đồ ngốc.

Ra ngoài rồi lại thả mình nổi lềnh phềnh trên mặt nước như cái xác chết, lòng rầu rĩ, chẳng đáng yêu tí nào, giả vờ mắc lừa chút không được à, răng nghiến lại rồi thở dài, phải thừa nhận ở một số mặt không bằng An Lạc, đầu không khỏi áo tưởng đằng sau thác nước kia là khung cảnh mê người thế nào.

Không phải là chưa từng nhìn thấy, chỉ là tâm cảnh bây giờ khác, thuần túy là sự tò mò với thân thể thiếu nữ non nớt của cô ở cái tuổi thanh thuần.

Tần An trong đầm nước suy nghĩ miên man, nhưng không có ý đồ chui vào nữa, ai mà biết cô ấy có đang ở bên trong đợi mình bêu xấu không? Tần An không phải cha mẹ y, y biết quá rõ phía sau bộ dáng yếu đuổi đáng yêu của An gia nhị tiểu thư là nữ nhân lợi hại thế nào.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch