Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 907: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (2) (1)

Chương 907: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (2) (1)



Một lần nữa Tiếng thét chói tai xuyên qua thác nước, còn mang theo tiếng khóc.

Không thèm để ý.

- Tần An, mau vào đây...

- Tiếp tục đóng kịch đi...

Tần An xoay người lặn xuống, xem xem có bắt được con ba ba nào không, lặn một vòng, thấy rất nhiều cá, nhưng y không tham nhiều, bắt chơi rồi lại thả ra. Ba ba thì cái bóng cũng chẳng thấy đâu, thứ này bây giờ hiếm lắm rồi, cha hay kể mình làm món ba ba nấu chuối rất ngon, nhưng mà Tần An chưa bao giờ bắt được một con cho cha trổ tài.

Vừa trồi lên khỏi mặt nước nhìn thấy cái đầu người nổi bập bềnh, ướt sũng, thê thảm, may là ban ngày nếu là buổi tối thì thế nào cũng bị người ta tưởng là quỷ chết đuối.

Dù thế Tần An vẫn giật mình bơi tới:

- Sao lại ra đây?

- Tần An, em gọi anh, sao anh không trả lời.

An Lạc khóc tấm tức, đưa hai tay ra ôm lấy cổ Tần An, mái tóc công chúa giờ đã không ra bộ dạng gì nữa, mái tóc cô vốn cần chăm chút cầu kỳ, bị thác nước xối qua, như ổ gà, mặt đầy ủy khuất:

- Làm sao thế, xảy ra chuyện gì?

Tần An nhìn quanh, tuy nói thôn dân vất vả gặt lúa cả ngày đều tắm rửa về nhà ăn tối, không ai rảnh rang tới chỗ vắng vẻ này, nhưng cẩn thận vẫn hơn, chẳng may có người nhìn thấy thì mình lỗ lớn, đưa tay muốn bế thân hình nhỏ nhắn của An Lạc lên, đi vào động:

- Sao không trả lời em.

An Lạc vẫn khóc, lần này không phải là giả vờ, bất kỳ nữ nhân nào lúc hoảng sợ vốn nghĩ có một nam nhân khiến mình yên tâm bảo vệ, ai ngờ gọi thì y lại không trả lời, không giận cùng tủi thân sao được:

- Có biết câu chuyện sói tới rồi không?

Tần An cười cố tình đi thật chậm:

An Lạc bất mãn hừ một tiếng, đẩy Tần An ra:

- Anh không phải là người tốt, lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn.

- Tóm lại em hiểu anh không cố tình không trả lời em là được, làm người nên thẳng thắn với nhau vẫn hơn, cứ nghĩ cách tính kế người ta, cuối cùng chính mình bị thiệt.

Tần An lại hỏi:

- Rốt cuộc là chuyện gì?

- Bên trong có rắn..

An Lạc miệng mếu máo, vẫn còn chưa hết sợ:

- Em sợ chết khiếp mà anh chẳng lo lắng gì, em mà bị rắn cắn có phải anh vui lắm không?

- Vùng này chỉ có rắn nước, chúng ăn cá nhỏ hay ếch nhái gì đó, không có độc.

Tần An không lo, vì y hiểu khu vực này, trước kia đi câu lươn còn câu phải rắn, thứ đó chỉ trông đáng sợ thôi, không có độc.

- Nếu nó có độc thì sao?

An Lạc vẫn không chịu bỏ qua:

- Nếu em bị cắn, có phải anh vui lắm không?

- Anh vui thế nào, nếu em bị rắn cắn, anh tất nhiên là phải vội vàng cứu em rồi, anh dám vui à, anh còn không sợ cha mẹ anh treo anh lên mà đánh sao?

Tần An biết các cô gái thích nhất vấn đề này, may y chưa gặp cô gái nào ngốc tới mức hỏi nối em và mẹ anh rơi xuống nước thì anh cứu ai:

- Nếu cha mẹ anh không đánh anh thì anh vui rồi đúng không?

Tần An thở dài, giọng mệt mỏi nhưng chân thành:

- Ý anh không phải thế, có em ở bên cạnh cả đời là phúc phận cả đời của anh. Em xem, chuyện tiên nữ hạ phàm tắm rửa, bị chàng trai nghèo gặp được, hai bên nguyện bên nhau cả đời, không phải là thế này sao?

- Em không ngốc mà theo anh cả đời, rõ ràng thích Diệp Trúc Lan còn đi trêu chọc Tôn Tôn, không phải là người tốt, em sẽ nỗ lực vạch trần bộ mặt thật của anh, vì giữ thể diện cho bản thân, anh nên chủ động rút lui đi.

An Lạc giọng nhỏ dần nhưng màn theo sự kiên định của tình yêu của cô gái nhỏ:

- Em tin, có thể thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình.

Tần An trầm mặc, rất nhiều khi y không hiểu được tâm tư của cô gái nhỏ trước mắt, nhưng y biết, cô gái phức tạp mà rất ít người hiểu được này, thứ kiên quyết đơn thuần nhất trong lòng chỉ là một câu nói.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch