Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 908: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (2) (2)

Chương 908: Thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình (2) (2)


Em tin, có thể thay đổi anh thành nam nhân tốt chỉ yêu vợ mình.

Đó là nguyện vọng lớn nhất của cô, nhưng lại vĩnh viễn không đạt được, nó mới thành sự nặng nề.

- Bỏ đi, đùa với anh thôi, em sao quản được nhiều như thế, hiện giờ em lại chẳng phải là cái gì của anh.

Thấy Tần An im lặng, An Lạc bĩu môi:

- Muộn rồi, chuẩn bị về đi.

- Ừ, về vậy, quần áo của em vẫn ở trong đó?

Tần An chỉ động Thủy Liêm:

An Lạc gật đầu:

- Vậy để anh đi lấy.

Tần An nói rồi liền bơi vào:

- Ngốc, anh lấy ra đây, em lại mang vào bên trong mặc.

- Vậy em vào đi, khi nào ra thì gọi, anh che nước cho.

An Lạc vẫn do dự.

- Anh không nhìn trộm, anh chui xuống đáy luôn, được chưa?

Tần An không hiểu, còn chỗ nào mà y chưa nhìn? Có cần giữ gìn vậy không?

- Bên trong có rắn, em không dám vào.

An Lạc có chút ý vị làm nũng, lại có chút giận vì y không hiểu tâm tư của mình:

- Vậy anh đi vào cùng em nhé?

Tần An rất lịch sự trưng cầu ý kiến của An Lạc:

An Lạc suy nghĩ, không còn cách nào gật đầu, như là thiệt thòi lắm, ủy khuất lắm, không còn cách nào khác mới phải đồng ý, giang tay ra:

- Bế em vào.

Tần An ngoáy tai tưởng nghe nhầm, sợ mình nhìn trộm, không chịu mặc quần áo bên ngoài, nhưng lại muốn mình bế vào? Thế là cái lý quái quỷ gì vậy?

- Em lớn thế này, chưa bao giờ trần truồng chạy qua chạy lại.

An Lạc khẽ cắn môi, cô gái như cô, dù ở trong phòng có một mình, cũng không để mình trần đi lại:

Tần An cười, y đúng là đã cưới một thiên kim tiểu thư, cô ấy đúng là có thói quen ấy, cho dù là khi hai người có con cũng không để y nhìn mình cho con bú, kiên trì lý luận đóng cửa phòng lại, thân mật thế nào là chuyện hai người, còn ở nơi khác rất giữ ý, vì như cho dù cùng y tắm chung, nhưng phải mặc áo tắm mới ra phòng ngủ... hoặc là y bế.

Tần An bơi tới, đưa tay ra muốn bế bổng cô lên.

- Không phải như thế.

An Lạc đứng thẳng người, gạt mái tóc dài lòa xòa, lộ ra bờ vai mịn màng, thực sự không nhuốm bụi trần, đưa tay che mắt Tần An, dần dần tới gần.

Tần An cảm thụ được da thịt của thiếu chạm vào người, mắt không nhìn thấy, chân kẹp lấy hông y, tay ôm lấy cổ y, bầu ngực êm ái kia dán vào lồng ngực y.

- Thế này anh sẽ không nhìn thấy gì cả.

An Lạc nói nhỏ, giọng dung hòa non nớt và thành thục làm nam nhân không thể kháng cự:

Ở một số phương diện, Quan Âm tỷ tỷ tu luyện bao năm, không thua kém gì tiểu hồ ly tinh quyến rũ bẩm sinh, dễ dàng dùng chi tiết nhỏ làm Tần An ngứa ngáy, vừa thở dốc, vừa nghiến răng nói:

- Quan Âm tỷ tỷ, đừng dụ dỗ người ta, anh nói cho em biết, bây giờ anh làm chuyện gì đó không có chút chướng ngại nào đâu đấy.

An Lạc ôm chặt cổ y, cười khúc khích:

- Không cho, trừ khi anh chỉ có mình em.

Tần An mồm nói thế, chứ sao y làm được loại chuyện đó, An Lạc không cho, đó là chướng ngại mà y không vượt qua được, thế nên tức giận đánh đét một cái vào cái mông nhỏ vểnh lên kia.

- Á..

Thấy Tần An đánh một cái còn lưu luyến đánh lên cái nữa, An Lạc hơi giận:

- Em, em mách mẹ anh.

Tần An không đánh nữa, y chuyển sang sờ, kỳ thực trước mặt cô gái này, y có thể thoải mái nhất, chẳng phải vờ vịt, chẳng phải cố kỵ, mặc dù có chuyện không được phép, nhưng Tần An tin dù họ thân mật thế nào, kỳ thực trong lòng cô không hề kháng cự.

An Lạc thở dốc:

- Đừng có sờ, em là Đường Mị đấy, anh dám sờ, em chửi anh biến thái.

- Anh lại sợ em không chửi anh biết thái thì có.

Tần An cười, rẽ nước đi vào trong động:

- Anh xem kỹ xem, con rắn đi chưa?

Tần An bị cô bám chặt lên người, không nhìn thấy dưới chân, chỉ có thể nhìn qua loa:

- Không có, em la hét như vậy, nó chạy lâu rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch