Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 909: Quan Âm, con khỉ và lưu manh trấn Thanh Sơn. (1)

Chương 909: Quan Âm, con khỉ và lưu manh trấn Thanh Sơn. (1)



- Rắn làm gì có tai.

An Lạc cẩn thận tụt trên người Tần An xuống, vẫn không quên che ngực, lệnh Tần An xoay người đi cho cô mặc quần áo. Mặc quần áo lên người, An Lạc thấy tự nhiên hơn nhiều, nhìn Tần An mặc mỗi cái quần đùi cộc xoay lưng về phía mình, bật cười:

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

- Ừ, anh ra lấy ván gỗ che nước cho em.

Tần An gật đầu, có một loại nữ nhân dù mặc quần áo hay không đều xinh đẹp không chút tì vết, An Lạc chính là như thế, thân thể nhỏ nhắn còn chưa phát triển thành vẻ mê người của nữ nhân, cũng không kiếm ra chút khiếm khuyết nào:

An Lạc đột nhiên cúi đầu xuống hét lên:

- Rắn!

- Đâu?

Tần An vội quay đầu, nhìn theo phía cô chỉ, nhưng làm gì có thấy:

- Mau đuổi nó đi.

An Lạc nói như muốn khóc:

Tần An xoay tròn như con chó đuổi theo cái đuôi của mình, nhưng không thấy rắn đâu.

- Nó bò lên người anh rồi kìa, cẩn thận nó cắn.

An Lạc rối rít nói:

Tần An ngẩn người sờ trước sờ sau, rắn đâu ra, y hoàn toàn không thấy gì cả.

- Anh đứng im.

An Lạc đột nhiên chỉ:

- Nó chui vào quần anh rồi.

Tần An mặt tối sầm cúi đầu xuống, không nhìn thấy đã đành, nếu nó chui vào quần không phải nguy à, khoan, nhưng không nhìn thấy, làm gì có chuyện cái gì bò lên người mà không nhìn thấy, hỏng rồi...

An Lan bước tới, tóm lấy chỗ nhô lên đó:

- Đừng sợ, em tóm được nó rồi.

- Buông ra, đó không phải rắn...

Tần An toàn thân cứng đờ:

- Con rắn thật to, nếu bị nó cắn phải thì xong đời rồi.

An Lạc thở phào, một tay lau mồ hôi trán, như hoàn toàn không nghe thấy lời Tần An:

- Anh thừa nhận, anh sai rồi, không nên đánh mông em.

Tần An vội cầu xin, An gia nhị tiểu thư đâu có dễ bị bắt nạt:

- Xin em, buông ra.

- Làm sao buông ra được, nó cắn anh thì sao, có phải anh sợ quá nên ngốc rồi không?

An Lạc mặt đầy lo lắng quan tâm, có chút run rẩy, cô sợ rắn, nhưng vì tình huống đặc thù, vì cứu người, đành phải lấy dũng khí:

Tần An không dám nói, không rõ cô định làm gì, nhưng chắc chắn là An nhị tiểu thư không dễ dàng bỏ qua mối thù bị đánh đít.

- Đừng sợ, em nắm được chỗ bảy tấc của nó rồi.

An Lạc đắc ý, loại đắc ý đó đại khái giống về sau Võ Tòng tỉnh rượu nhớ mình đánh chết hổ:

Tần An bị cô nắm chặt chỗ đó, không đau, nhưng tuyệt đối không dễ chịu gì, đột nhiên cảm giác bàn tay nhỏ nhắn kia bẻ một cái, thiếu chút nữa gọi bà cô rồi, la toáng lên:

- Quan Ân tỷ tỷ, đó không phải là rắn, đó là gậy Như Ý, là gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không đấy, nếu tỷ tỷ muốn sau này con khí họ Tôn nghe lời đi Tây Thiên thỉnh kinh thì đừng bẻ gậy, nếu không con khỉ có lòng mà không có sức rồi.

- A, đúng là gậy Như Ý rồi, quả nhiên có thể phóng to thu nhỏ.

An Lạc nhếch môi cười đắc thắng:

Chín chín tám mốt nạn, Tôn Ngộ Không diệt yêu tinh vô số, nhưng chưa bao giờ có hi vọng diệt được Quan Âm tỷ tỷ.

Tần An muốn nghịch thiên.

Rốt cuộc bàn tay đó đã buông ra, Tần An tức thì trở mặt, cười lạnh:

- Quan Âm tỷ tỷ, ta lừa tỷ đấy, thực ra đó là rắn.

- Vậy thì làm sao?

An Lạc biến lại bộ dạng đáng yêu như thỏ con chớp chớp mắt nhìn y, thái độ này rõ ràng không coi điệu bộ uy hiếp của y ra gì:

- Đây là rắn, mà rắn thì đều muốn chui vào hang, nhưng anh nói cho em biết một kiến thức thông thường, nó thích động khô hạn...

- Tần An, cái đồ biến thái !

An Lạc mặt đỏ rực, bịt chặt lấy tai không muốn nghe lời tiếp theo, lao thẳng khỏi thác nước, đầu cũng không quay lại:

Tần An cười ha hả, Tôn Ngộ Không sợ Quan Âm chứ lưu manh trấn Thanh Sơn không sợ, tiếng cười xuyên qua cả thác nước, làm An Lạc toàn thân ướt sũng co chân chạy về trấn Thanh Sơn.

Dưới ánh chiều tà, hai bóng người kéo thật dài, một đuổi, một chạy, khoảng cách hai người mỗi lúc một gần.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch