Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 910: Quan Âm, con khỉ và lưu manh trấn Thanh Sơn. (2)

Chương 910: Quan Âm, con khỉ và lưu manh trấn Thanh Sơn. (2)


Về tới nhà, Lý Cầm đang ở cổng nghển cổ ngóng, đến giờ ăn cơm, sao hai đứa trẻ chưa về?

Rất nhanh bà liền thấy rồi, Tần An và An Lạc cách nhau một khoảng xa, một trước một sau, Tần An mình trần, đi dép lê, người dính đầy đất và cỏ, tay ôm cái túi, tay xách giỏ, trông như mấy hán tử luộm thuộm ở thôn quê. An Lạc thì tóc ướt hết, rối bù, quần áo trên người chỗ ướt chỗ khô, chân không đi tất, làm gì còn chút khí chất đại gia khuê tú nữa? Rõ ràng chính là bộ dạng Diệp Trúc Lan vô số lần đùa nghịch với Tần An bị bà nhìn thấy.

- Hai đứa, hai đứa làm sao thế?

An Lạc lí nhí kể Tần An ra sông bắt cá, sau đó không may làm nước sông bắn lên người cô. Lý Cầm mặt tối đen, làm gì có chuyện “không may”, cái thằng này rõ ràng lại bắt nạt con gái nhà người ta, chắc chắn là hất nước trêu An Lạc rồi, tức lắm, vào thiên tinh bẻ một cành trúc chạy ra quất Tần An.

Tần An vứt cả cái giỏ cá vừa ôm đầu vừa chạy vòng quanh, rốt cuộc không tránh được một trận đòn.



Ngày tháng bảy, cho dù là mặt trời đã lặn xuống sau núi thì trời vẫn còn vài phần sáng, khi tối ăn cơm xong, vẫn chưa tối hẳn. Tôn Pháo lái chiếc xe ATV kêu rầm rầm, mang theo bụi đất tới ngoài trạch viện.

Hắn tới gọi Tần Tiểu Thiên và Tần An đi chơi.

- Các cậu đi đâu?

An Lạc thay quần áo thường ngày ở nhà đi ra, nhìn Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo, ánh mắt bất thiện:

- Mày xem, ánh mắt giống đại tỷ không?

Tôn Pháo đẩy Tần Tiểu Thiên một cái:

Tần Tiểu Thiên gật đầu, ánh mắt Đường đại tỷ cũng có mùi vị này, nhìn hắn và Tôn Pháo như nhìn hai tên vui sướng reo hò "chúng tôi là lũ sâu hại".

- Đi chơi, chị có đi không?

Tần An rủ rê:

- Biết đi xe đạp chứ?

- Tôi ngồi xe của cậu là được.

Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên lái xe AVT của mình rầm rầm đi trước, xe Tần An thì còn để ở Nhị Trung, không giống hai thằng này, mỗi ngày lái xe đi khắp nơi, đạp xe đi sau.

- Vượt qua chúng, chúng làm chúng ta ăn hết bụi rồi.

An Lạc bám vào lưng Tần An hét:

Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo hiển nhiên là không làm chuyện gì tử tế, bọn chúng đi không nhanh, nếu không xe đạp của Tần An không theo kịp, nhưng mà sau xe buộc cái chổi, như thế đi tới đâu là phía sau bụi đất cuồn cuộn, vô cùng uy phong.

Tần An đạp xe phía sau tất nhiên là gặp họa:

- Bám chắc vào.

An Lạc hai tay ôm lấy hông Tần An.

Tần An dồn sức đạp mạnh một cái, chiếc xe lao vút đi, mau chóng xuyên qua hai chiếc AVT, An Lạc vừa hét vừa đắc ý vẫy tay với Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo.

Đường không rộng, hai đứa kia không dám vượt lên, hậm hực bám theo phía sau.

Rất nhanh cả hai thằng phải dừng xe, vì Tần Hoài và Tôn Đại Duy đang tản bộ phía trước, thảo luận chuyện mở rộng KTX của Nhị Trung, nhìn thấy cái chổi sau chiếc xe của Tôn Pháo, nổi giận nhổ ngay cái chổi ra, quất túi bụi vào mông, Tôn Pháo không dám trốn, vừa nhảy vừa kêu như con khỉ.

Tần Hoài không nói không rằng nhìn Tần Tiểu Thiên, Tần Tiểu Thiên ngoan ngoãn tháo chổi ra ném đi, đầu cúi gằm.

Tần An và An Lạc vì đạp xe nên lao vào đường nhỏ thoát một kiếp nạn, tới ngã ba nhà Lý Ngọc dừng lại đợi, phía dưới là đường lát đá, xe đạp đi trên đó xóc nảy rất khó chịu, xe ATV không ngại, nhưng mà đường quá hẹp đi không tiện.

An Lạc có chút hối hận vì theo Tần An ra ngoài chơi rồi, cô chỉ muốn xem Tần An ở tuổi này cùng Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên chơi trò gì?

- Vừa rồi đi qua đầu đường, vì sao anh lại đi chậm một chút.

- Không có gì.

Tần An không ngờ ngay cả điều này mà An Lạc cũng nhận ra:

- Có một cô gái cứ nhìn anh, đi qua rồi vẫn nhìn theo, em quay đầu lại thấy cô ta vẫn đứng đó.

An Lạc giọng bình đạm mà đầy mùi nguy hiểm:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch