Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 911: Nút thắt khó cởi. (1)

Chương 911: Nút thắt khó cởi. (1)



- Chị ấy tên là Lý Tâm Lam, trước kia anh và Tôn Pháo thường trêu chị ấy, về sau không trêu nữa, có thời gian anh đạp xe đưa chị ấy đi học. Chị ấy cũng ngồi sau giống em bây giờ, anh giống đại đa số đứa con trai, chọn đường mấp mô mà đi, làm chị ấy phải ôm chặt lưng.

Tần An khai thật:

- Chị ấy không phải kẻ địch của em đâu.

- Vậy anh có thích không?

- Thích.

Tần An gật đầu:

Anh ấy dám nói là thích, An Lạc quay đầu đi.

- Em thật là, chính vì thế vừa rồi anh mới không dừng lại chào chị ấy đấy, anh có tệ tới mức đó không? Chẳng lẽ anh cứ thấy cô gái xinh đẹp nào cũng thích hết à, dù có cũng như anh thích Ngải Mộ, đều là cô gái xinh đẹp đáng yêu, đứa con trai nào không thích, chỉ thế thôi, không có ý gì khác.

Tần An ngẩng đầu nhìn ánh trăng nhạt màu đang ngày một lên cao:

- Em biết không, cha anh từng nói một câu, mười mấy năm trước ông đã có thành tựu lớn nhất trong đời, không thể vượt quá. Rất lâu sau anh mới hiểu, cha nói về mình.

- Vì anh là con cha.

An Lạc đáp lại đơn giản:

Tần An ngắm bàn tay nhỏ nhắn của An Lạc, nhìn vào đôi mắt như hồ nước sâu không đáy:

- Vậy thành tựu lớn nhất đời của em là gì, em biết không?

- Anh biết câu trả lời của em rồi.

An Lạc quay đầu đi:

- Anh không nói tương lai, anh nói bây giờ cơ.

Tần An buông tay cô ra, dùng giọng nói hết sức thất vọng:

- Hiện giờ, em có gì chứ, có lẽ em thấy em có quyền thế, có vô số tài phú, nhưng với anh mà nói, những thứ đó chẳng là cái gì, em làm cha em thất vọng, làm người chị luôn vì em buồn lòng, em chẳng có gì hết.

An Lạc mím chặt môi nhìn thẳng vào mắt Tần An.

Mặt trăng xanh nhàn nhạt treo ở phía đông, phía sau là Đại Thanh Sơn trập trùng uốn lượn.

- Đợi anh, anh sẽ đưa hạnh phúc em muốn vào lòng bàn tay em, được không?

Tần An đưa tay ra, kéo An Lạc tới gần:

- Hạnh phúc em muốn là gì?

- Anh biết, anh có thể cho em.

Tần An sao không biết, giống An Lạc hiểu y, y cũng hiểu An Lạc, cho dù không thể nắm được tâm tư hiện giờ của cô, nhưng biết rõ cô cố chấp điều gì.

- Hạnh phúc em muốn là một nhà ba người, không còn thứ gì quan trọng hơn tồn tại nữa, mọi trở ngại sẽ bị em quét sạch.

An Lạc nói xong giật tay Tần An ra bước đi, bóng hình nhỏ nhắn ấy dần biến mất trong bóng đêm, cô gái nhỏ nhắn ấy trong tim mang sự cố chấp khiến người ta bất an.

Tần An thở dài, An Lạc đem mọi tâm tư và hạnh phúc gửi gắm vào một phần tình cảm, khiến cô xem nhẹ những thứ tình cảm khác, chút ý đồ thăm dò đã thất bại hoàn toàn, không có chút tác dụng nào.

Chỉ muốn cô bình tĩnh lại suy nghĩ, nên Tần An ngồi trên xe đạp, nhìn cô đi xa dần.

Lát sau Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên lại rầm rầm lái xe tới, quay đầu nhìn liên tục.

- Anh không đưa cô ấy về à?

Tần Tiểu Thiên thấy Tần An quá thiếu phong độ, sao lại để cô gái nhỏ đi một mình giữa đêm hôm:

- Con gái nhiều khi bỏ đi là muốn một mình yên tĩnh lại, không phải muốn chúng ta đuổi theo an ủi, nhất là khi mâu thuẫn hai bên tạm thời không cách nào hòa hoãn.

- Ra là thế.

Tôn Pháo gật gù như rút kinh nghiệm quý giá:

- Có lúc Lý Ngọc nổi giận, bọn tao thấy cô ấy là con gái, miễn cưỡng nhường nhịn, kết quả còn bị cô ấy cầm chổi đổi đánh.

Ba người vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc nhìn thấy căn nhà mới xây của nhà Lý Ngọc.

Cái nhà cũ đắp bằng đất ngay cả thôn bây giờ cũng hiếm thấy, nhà mới xây hai tầng, không có gì bắt mắt, nhưng nếu ai đã biết nhà cũ của Lý Ngọc cách đây nửa năm thôi đều phải tặc lưỡi.

Người thường dù biết bán hàng trong trường rất kiếm, nhưng rốt cuộc kiếm được bao nhiêu thì không ai rõ, cái nhà mới xây này tuy vẫn còn nợ tiền, nhưng muốn trả không khó nữa, chỉ cần giữ cái hiệu trong Nhị Trung là có con gà không ngừng đẻ trứng vàng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch