Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 913: Chỉ cần trở về. (1)

Chương 913: Chỉ cần trở về. (1)



Đêm mùa hè hơi lành lạnh, đợi tới khi ánh trăng tràn ngập khắp nơi mới dần yêu tĩnh lại, thâm trầm như nước sâu.

Gió đêm cuốn qua lá cây, xào xạc xào xạc, làm người ta không kìm được thi thoảng phải giương tai lên nghe, cả thế giới như chỉ còn lại một âm thanh duy nhất.

Tần An đi quanh trạch viện mấy vòng, xác định cha mẹ đều đã ngủ say rồi mới bắt đầu leo tường, vừa vặn với tới ô cửa sổ ở tiểu lâu hậu viện.

Đó là cửa sổ dán tiền giấy đẹp đẽ, có song cửa được trạm trổ cầu kỳ, vô tình thể hiện ra địa vị và tài thế từng có của nó.

Tần An khe khẽ gõ cửa sổ.

- Ai đấy?

Lát sau có âm thanh lười nhác mang vị mỹ nhân vừa tỉnh giấc:

- Tần An.

Bên trong im phăng phắc, Tần An lặng lẽ chờ đợi.

- Em vẫn còn giận.

- Anh tới để thỉnh tội.

- Anh không phải thích Tây Sương Ký sao, Thôi Oanh Oanh giận Trương Sinh lỗ mãng, đợi khi Trương Sinh nhờ Hồng Nương nói đỡ, hắn bệnh nặng một hồi mới tha thứ cho hắn.

An Lạc không dễ dàng tha thứ như thế, đồ nam nhân tự đại ích kỷ, làm như chỉ có anh ấy mới có tư cách định nghĩa khái niệm hạnh phúc, quan điểm của người khác đều là sai, là ngu xuẩn vậy:

"Rầm!"

Bên ngoài hồi lâu không có tiếng trả lời, nhưng lại truyền tới tiếng vật nặng rơi xuống đất.

An Lạc hoảng hồn, cuống cuồng rời giường mở cửa sổ ra, thấy Tần An nằm co quắp dưới gốc cây bên tường, khuôn mặt bị ánh trắng chiếu trắng bệch, run giọng gọi:

- Tần An.

- Sức khỏe anh rất tốt, không cách nào bị bệnh được..

Tần An cố gắng ngẩng đầu lên giọng yếu ớt:

- Hồng Nương cũng không biết phải tìm đâu ra.

- Anh đợi chút, em đi tìm người...

An Lạc lúc này làm gì còn tâm tư nghĩ mấy chuyện đó, vội chạy vào giường cẩm điện thoại:

Tần An nhanh như cắt bò dậy, thoăn thoắt trèo lên tường, bám cây leo sang cửa sổ, đu vào phòng, bế xốc An Lạc lên đặt cô lên giường, nào có giống người bị thương.

- Anh... Anh...

An Lạc giận không nói lên lời, xoay lưng về phía y:

- Không có chút thành ý nào hết, em không thèm để ý tới anh nữa.

Tần An mặt dày sàn tới, ngửi mùi thơm trên người cô, hết sức thân quen thoải mái:

- Anh ngã thật mà, chẳng qua là không muốn em gọi ai tới, chuyện của chúng ta, không cần người khác xen vào.

- Không cần hay không dám? Bây giờ em mà gọi mẹ anh lên xem, sau này chuyện của hai chúng ta thực sự không ai xen vào nữa.

An Lạc miệng nói không để ý tới y, nhưng nghe thế không nhịn được:

- Không dám không dám.

Tần An thành thực trả lời:

An Lạc hừ một tiếng biểu thị sự bất mãn của mình, nam nhân là thế, không thành thực làm người ta không hài lòng, thành thực cũng không thể khiến người ta hài lòng.

- Hôm nay anh nói thế không phải nhắm vào em, anh chỉ muốn có mọi thứ, có hạnh phúc anh cho em, cũng có hạnh phúc mà em nên có.

Tần An đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ, đặt lên bụng cô, cúi đầu vùi vào mái tóc:

- Anh không muốn em vì theo đuổi thứ gì đó, mà mất đi thứ khác cũng quan trọng.

- Tay gấu và vây cá không thể cùng có được.

An Lạc thở dài, bị y làm mềm lòng, cô có thể lạnh lùng bình tĩnh với bất kỳ ai, chỉ có riêng y là không cách nào cũng làm thế, đưa tay nắm với tay Tần An.

Động tác của hai người không cần từ từ quen thuộc và thích ứng, thân cận và tự nhiên như đã phát sinh vô số lần.

- Em chưa thử làm sao biết được?

- Thế anh ăn món nào có cả tay gấu và vây cá chưa?

An Lạc nâng đầu để Tần An đưa cánh tay qua, để má gối sát tay y, cảm giác nằm trọn trong vòng tay của Tần An, khiến cô thoải mái:

- Chưa.

- Chính là thế đấy, em yêu chồng mình, cũng hi vọng anh ấy yêu em như thế.

An Lạc vẫn xoay lưng về phía Tần An:

- Em có sai không?

- Không.

Tần An gian nan trả lời:

- Em không sai, vậy người sai là anh, vì sao anh biết sai không sửa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch