Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 914: Chỉ cần trở về. (2)

Chương 914: Chỉ cần trở về. (2)


An Lạc không sao hiểu nổi điều ấy, một người biết đúng cố chấp, một người biết sai vẫn cố chấp, đó là mâu thuẫn không thể hòa giải, chỉ có một bên này áp bên kia mà thôi.

Hiện giờ y lại ôm cô vào lòng, cả hai trầm mặc, trong lòng sinh cảm giác hết sức hoang đường.

Bản thân sự tồn tại của hai người đã hoang đường, hoàng đường tới mức bọn họ chưa lần nào nói với nhau một lời về chuyện đấy, chỉ có thể lặng lẽ thừa nhận. Nhưng kệ hoang đường cỡ nào, cô không buông tay, y cũng không buông tay, hai người luôn có rất nhiều mâu thuẫn nhưng đều thống nhất.

Sinh làm vợ chồng, nhất định nắm tay nhau.

- Tần An, ôm chặt em.

Không khí trong phòng tĩnh mịch như ánh trăng, tĩnh mịch tới nghe hô hấp của nhau.

- Em luôn có cảm giác đây chỉ là một giấc mơ, chỉ khi anh ôm em mới cảm thấy nó là thật, nhưng sự chân thật này với em mà nói là sự tàn nhẫn đau lòng nhất, em thà nó chỉ là mơ.

An Lạc rụt người lại:

- Bao năm qua em sống như thế, luôn cảm giác là giấc mộng, tỉnh lại rồi, là thế giới chân thật tàn khốc.

- Không, thế giới không có hi vọng mới là tàn khốc thực sự, chúng ta đều là người mang hi vọng, đều đang chờ đợi, không phải thế sao?

Tần An ôm thân hình nhỏ nhắn ấy thật chặt:

An Lạc không nói nữa, hi vọng là nguồn cội tự tin của cô, có tự tin ấy, dù đối diện với bao nhiêu kẻ địch, cô cũng bảo vệ ngôi nhà ba người của họ.

- Cùng anh đi thăm chị em đi.

Tần An nói nhỏ:

- Không đi, có những chuyện nếu không làm, anh sẽ không cam tâm, em để anh làm hết chuyện anh muốn làm, nhớ về là được.

Giọng An Lạc có chút mệt mỏi:

- Chỉ sợ anh không về thôi.

- Anh sẽ về, đợi anh.

Tần An hôn lên má cô:

… …

Tháng bảy ở Pari, thời tiết ôn hòa dễ chịu, trong bốn thành phố lớn cấp thế giới là New York, London, Paris và Tokyo, Paris có truyền thừa hoàn chỉnh và lâu đời nhất, dù chiến tranh thế giới, thành phố này bị phá hủy cũng không thể so với trận hỏa hoạn lớn ở London.

Trong lòng nhiều người, đây là thành phố không đâu sánh được.

Một chiếc máy bay thương vụ đáp xuống sân bay tư nhân ngoài thành, Tần An xuống máy bay, tới đón là ông già tóc trắng, mặc vest phẳng phiu, lưng thẳng tắp, mang mùi vị cổ điển của tác phẩm nghệ thuật.

Ông già bỏ mũ xuống, khom lưng cúi chào.

Tần An biết đó là quản gia của An Thủy, nhiều năm sau trong nước nổi lên phong trào thuê quản gia người Anh, cứ như nếu không có quản gia người Anh thì không thể hiện được thân phận địa vị vậy. Khiến có nhiều người bình thường ngụy tạo tư cách quản gia, tới Trung Quốc nhẹ nhàng nhận số tiền lương gấp chục lần, thậm chí cả trăm lần trong nước. Điều họ phải làm chỉ là trải khăn, mở rượu vang, nói với chủ nhân khi uống canh thì đừng để thìa chạm vào bát mà thôi.

Tất nhiên, đa phần nhiệm vụ chính của họ là để trưng bày.

Quản gia truyền thống không phải như thế, bọn họ có tố chất của nhân viên tài vụ, giúp chủ nhân xử lý thuế vụ, đầu tư, nhà đất... v.. v.. Bao gồm cả an bài, nhắc nhở, quy hoạch các hoạt động.

Ông già này có một cái tên Trung Quốc là An Luân.

- Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, ngài có thể thưởng thức rượu vang thượng hạng trong phong cảnh ở tiểu trấn, cổ bảo, tu viện, cô chủ hi vọng ngài mau chóng hoàn thành sự vụ ở Paris.

Ông già dùng giọng điều lịch sự mà không thiếu thành ý nói:

- Cám ơn, phong cảnh ở Edinburgh là kiêu ngạo của quốc gia, tôi nghe danh từ lâu, có chút nóng lòng.

Tần An theo ông già vào chiếc Mercedes, y không cần nhiều thời gian để hoàn thành công việc ở Paris, nhưng trải qua hành trình dài, y cũng muốn nghỉ ngơi một chút ở quốc gia rượu vang này, tránh đem mệt mỏi tới Edinburgh, khỏi để chị An Thủy của y thấy dáng vẻ vất vả đường đất mà đau lòng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch