Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 915: Đợi anh lớn lên. (1)

Chương 915: Đợi anh lớn lên. (1)



Đêm mùa hè hơi làn

- Mời vào.

An Luân giúp Tần An mở cửa phòng rồi lui ra ngoài, giống như tất cả khách sạn khác của tập đoàn Lạc Thủy, khách sạn George V cũng có gian phòng đỉnh cấp không mở cửa với bên ngoài, có điều không cần lo có khách bất mãn như ở khách sạn Giang Tâm, vì ở đây không chỉ một gian phòng như thế.

Tần An nhìn một vòng quanh phòng, sự xa hoa là không cần phải nói, mỗi chi tiết nhỏ nhặt đều được chăm chút khiến người ta không thể bới móc được gì, phẩm chất thực tế vượt qua sự hưởng thụ của bất kỳ đế vương nào từng có trong lịch sử, những vị khách ở lại dài ngày chỉ để hưởng thụ phục vụ này không hề ít.

Khác với phòng còn lại, ở đây không có quản gia và các cô hầu phòng, khách sạn chỉ lặng lẽ nâng cao biện pháp an ninh cho nó.

Tần An đi thẳng tới một bức tranh sơn dầu, kéo sang bên, phía sau là két bảo hiểm ngầm, trông rất bình thường, nhưng được nối với công ty bảo hiểm, bất kỳ động tĩnh bất thường không được phép nào, công ty bảo hiểm ngay lập tức có biện pháp.

Bên trong có thứ gì quan trọng sao?

Tần An dựa theo phương pháp ghi nhớ, mở rương ra, trong két bảo hiểm chỉ là những thứ hết sức bình thường.

Một bức tượng bùn, Tần An nhớ đó là tác phẩm thất bại lần đầu tiên y làm, thuận tay vứt đi, không ngờ lại xuất hiện ở đây.

Một cuốn vở bài tập rách nát, là nhật ký Tần An nộp cho giáo viên " Hôm qua trời rất trong, hôm nay trời rất trong, mai trời rất trong, mỗi ngày tôi đều phải đi học, mỗi ngày tôi đều phải viết nhật ký, chuyện ngày nào cũng như ngày nào, ài, tôi buộc khăn quàng đỏ, vui vẻ tới trường, giao nhật ký cho thầy giáo."

Tần An ba ngày liên tiếp viết như thế, khi bị mẹ kiểm tra, mẹ giận tới xé vứt đi, bắt y viết lại.

Thì ra nhật ký vẫn ở đây.

Một cái ná, nói đúng là là cành cây cong queo đầy khấc, dây cao su đã nhão tới không còn sức đàn hồi nữa, trên khắc xiêu vẹo hai chữ "Tần An", Tần An nhớ khi khắc chữ này y bị thương, không cách nào làm bài, lần đó y thi rất thảm.

Thủ phạm là cái ná này, đương nhiên bị mẹ vứt đi, thì ra cũng vẫn ở đây.

Vòng sắt, túi bi ve, thẻ bài thánh đấu sĩ, sách tem, rất nhiều thứ mà Tần An chơi chán hoặc là vô tình đánh mất, thậm chí không còn ấn tượng nữa cũng ở đây.

Tuổi thơ của y không chỉ lưu giữ trong ký ức mà còn ở nơi này, một cách trọn vẹn.

Trong két bảo hiểm còn có rương sách rất dày, Tần An nhìn một cái, không kìm được cơn run rẩy lan khắp người, không cần xem, y biết trong đó là bản thân từ còn nhỏ tới lúc dần trưởng thành, đi học, nghịch ngợm, ăn đòn..

Thứ ít chú ý nhất trong két bảo hiểm là mấy cuốn nhật ký, cùng kiểu với ngày 1 tháng 9 năm 1996 mà y va phải Đường Mị thấy nó rơi xuống. Tần An ngây ra nhìn mấy cuốn nhật ký, thì ra cô ấy cũng làm việc giống minh, nhưng dựa vào số cuốn nhật ký, không biết đã viết bao nhiêu năm.

Một đời vợ chồng, nắm tay suốt kiếp, hai con người trái ngược, trải qua cọ sát cuộc sống, trái tim dần dần tương tự nhau.

Hô hấp rối loạn, đưa bàn tay run run như ông già tuổi xế chiều, cầm lấy cuốn nhật ký, vuốt ve lớp bìa bằng da lành lạnh.

Im lặng rất lâu, Tần An mở nhật ký, trang đầu như còn thoảng mùi mực, " Em đợi anh lớn lên, viết lại toàn bộ ngày tháng từng có của chúng ta, sẽ là hạnh phúc của đời này."

Mười mấy năm chờ đợi, nhớ nhung đã thành chấp niệm của cô ấy.

Tay nắm chặt, móng tay bấm cả vào lòng bàn tay tới bật máu, nhỏ lên cuốn nhật ký, nhưng cuối cùng không mở ra xem, lấy khăn tay cẩn thận lau sạch sẽ. Lặng lẽ nhìn hồi ức nặng trĩu của cô, nhớ nhung và chờ đợi, khuôn mặt hiện vẻ ôn nhu thuần túy, không có chút ngụy trang nào, không có chút miễn cưỡng nào.

Tần An lấy từng cuốn nhật ký ra, cho dù không hề dính bụi, y vẫn không kiềm được lau chùi một lượt, sau đó xếp chồng lên nhau, cô ấy không cần nó nữa rồi, vì chỉ cần cô ấy muốn, y sẽ ở bên cạnh.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch