Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 916: Đợi anh lớn lên. (2)

Chương 916: Đợi anh lớn lên. (2)


Còn về phần những ký ức tuổi thơ khiến người ta nghĩ tới bất giác mỉm cười ấm áp, cứ để lại đây là được.

Tiếng gõ cửa chậm rãi, mang ý vị thông báo mà không phải xin phép vang lên.

Tần An quay đầu nhìn cửa, kiểu gõ cửa thiếu lịch sự này không phải là hành vi của An Luân, nếu không cần thiết, An Luân sẽ không làm phiền y, cũng không cho ai làm phiền y.

Là ai?

Tần An cho nhật ký vào két bảo hiểm, sau đó nghe thấy tiếng cửa bị mở ra, người gõ cửa xem ra vì võ cửa không thấy ai trả lời đã tự động mở cửa, y vẫn thong thả đóng két bảo hiểm, sau đó dùng tranh che đi.

Người đi vào là nữ nhân tuổi chừng ba mươi tới bốn mươi, mặc áo khoác kẻ ca rô, mái tóc xoăn, sơ mi lụa trắng nổi bật vòng cổ trân châu, tay đeo nhẫn kim cương lóng lánh, mi mắt hơi nhướng lên, ánh mắt không có tiêu điểm, thuần túy là thái độ ngạo mạn đầy tính xâm lược. Từ mũi, môi, mắt không ngờ như cùng An Thủy khắc từ cùng một khuôn.

Tần An choàng tỉnh, y đoán ra đây là ai rồi.

Dương A Man, em ruột của Dương Kinh Mi, cô em vợ của An Hứa Đồng, trong ký ức của Tần An, nữ nhân này đáng lẽ chết lâu rồi, sau Dương Khinh Mi không lâu.

Đối với một người để lại ấn tượng trong lòng là đã chết, nhưng lại sống sờ sờ trước mắt, tâm tình của Tần An rất phức tạp, có người khiến người ta thấy may mắn vì vận mệnh nghịch chuyển, có người lại khiến người khác lần nữa nếm trải bi thương là gì.

- Chào dì ạ.

Tần An lễ phép chào:

- Dì?

Dương A Man tỏ thái độ mỉa mai không thừa nhận.

- Với một nữ tử đơn thân rõ ràng không thể gọi là chị, không gọi dì, chẳng lẽ gọi bà.

Trưởng bối của chị em An Thủy tất nhiên là trưởng bối của Tần An, nếu là người khác, Tần An tất nhiên ngoan ngoãn lễ phép, nhưng với nữ nhân này rõ ràng không ăn thua, cô ta có địch ý rõ ràng không thèm che dấu, Tần An cũng thế, nhưng là địch ý sinh khi vì thái độ bất thiện của đối phương:

- Cháu ngoan.

Dương A Man tỏ vẻ không thèm chấp:

- Tôi quên mất, dì cũng là cách xưng hô lịch sự phổ thông, không có ý nghĩa gì đặc biệt.

Tần An nhùn vai, ý nghĩa hay không là ở người ta thấy thế nào, không phải là cách xưng hô.

- Bên trong là cái gì?

Dương An Man đi tới gần, giày cao gót gõ lên sàn, giọng nói kiểu ra lệnh, với người đã quen sai bảo người khác, không cần cố ý thể hiện ra, mà chi tiết nhỏ thành bản năng dung hợp vào người:

- Bí mật.

- Tôi biết đó là bí mật, tôi rất tò mò nó có thể là bí mật gì khiến con bé đó khăng khăng không chịu nói với bất kỳ ai.

Dương A Man tới gần, người tỏa ra mùi thơi như gỗ đàn được gió núi mang theo, mí mắt hơi nhướng lên:

- Nói cho tôi biết, là cái gì.

- Bí mật.

Tần An lặp lại lần nữa:

Dương A Man từ lúc bước vào cho rằng thái độ của mình với Tần An chẳng qua là không nóng không lạnh, không ngờ thái độ Tần An rõ ràng là không chào đón, vì thế chuyển sang lạnh tới cùng:

- Cháu có biết tôi là ai không?

- Nếu cháu không nhầm, dì là chủ tịch hội nghị Q, tên Dương A Man, hoặc là Amy.

Tần An bổ xung:

Quá mức tự tin, quá mức lý trí, không thể coi là cuồng ngạo, Dương A Man chỉ nhìn vào mắt Tần An có thể nhận ra điều đó:

- Tôi là dì hai đứa nó, chị tôi qua đời, sức khỏe tôi rất kém, không chăm sóc được hai chị em chúng, nhưng bây giờ tôi phải thay chị mình trông coi chúng, không cần biết chúng ưu tú ra sao, hơn người thế nào, chúng chỉ là người gọi tôi bằng dì. Một câu nói của tôi với chúng, rất có sức ảnh hưởng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch