An gia và Mã gia là thế giao, Mã Thế Long này có lẽ là hậu nhân của Mã Lợi Phong năm xưa? Trông phong độ lắm.
- Thế cô gái xinh đẹp bên cạnh là ai?
Tần An không mấy để ý tới Mã Thế Long, nhưng lại chú ý cô gái đứng đối diện, Mã Thế Long có vẻ ân cần, kiểu nam nhân lấy lòng nữ nhân, cô gái rõ ràng không nể mặt:
- Không cho em biết.
An Thủy mỉm cười tinh nghịch:
Tần An lại càng ngạc nhiên, cô gái đó là ai khiến chị ấy cố tình làm mình tò mỏ vậy?
Mã Thế Long không phải là loại công tử hoàn khố, có chút khí phách ôn hòa ẩn dấu, còn cô gái mang vẻ thanh đạm lành lạnh giống Trần Thiên Thiên, vóc người cao ráo, phải nói rất cao, con gái Trung Quốc ít người cao như thế, không hề thua kém Tần An, đội mũ rộng vành, mặc váy dài vài phần phong phạm quý cô.
Tần An có chút hoang mang, cô gái này quen lắm, nhưng lục lại trí nhớ thì không nhớ ra, trí nhớ của y cực tốt, một cô gái quen mắt xinh đẹp thế này, làm sao không nhớ ra nhỉ?
- Tần An.
An Thủy rõ ràng quen thuộc hai người kia, giới thiệu Tần An chẳng cần khách sao, nói mỗi tên:
- Mã Thế Long.
Mã Thể Long chủ động đưa tay ra bắt tay Tần An:
- Trong số bạn bè của chị An Thủy thì anh Mã là người đầu tiên tôi được làm quen đấy, chị An Thủy, đáng lẽ chị phải giới thiệu sớm cho em chứ, danh tiếng Lợi Phong truyền tới cả Đại Lục.
Tần An khách khí nói, y chỉ biết về Mã Thế Long vẻn vẹn tóm gọn ở hai chữ "Lợi Phong", chưa biết cha mẹ mình đã từng gặp hắn:
- Đây là...
Thấy Tần An nhìn mình, nhưng cô gái biểu hiện rất kỳ quái, mọi người chào hỏi nhau rôm rả bản thân đứng im đó không nói không rằng. Hẳn là bị câm? Tần An nhớ tới Chu Nhã Nam, song không phải ai có cự kiên cường để học giọng môi.
Cô gái mỉm cười gật đầu với Tần An, Tần An quay sang nhìn Mã Thế Long, Mã Thế Long thấy cô gái không nói thì nhìn An Thủy.
Tần An hiểu rồi, trông hắn dáng vẻ ái mộ người ta như vậy, nhưng cũng là mới quen nhau, tên cũng không biết.
- Tề Cách Cách..
An Thủy chưa nói hết đã đưa tay che miệng cười:
- Thế Long, làm phiền anh thay tôi chiếu cố cho cô Tề, cô ấy chuẩn bị về nước, sẽ qua Hong Kong du ngoạn một thời gian.
- Đó là vinh hạnh của tôi.
Mã Thế Long không tỏ ra quá mừng rỡ nhưng đủ nhiệt tình:
Tề Cách Cách tựa hồ không có ý kiến gì, vẫn không nói, mỉm cười với Mã Thế Long coi như cám ơn, sau đó hai người cùng rời đi.
- Cô ấy tới lâu đài lấy một món đồ cổ mà chị hứa tặng, Mã Thế Long thì qua đây gặp một vị giám đốc ngân hàng cách đây không xa.
An Thủy giải thích qua cho Tần An vì sao hai vị khách này lại ở đây:
Tần An gãi đầu gãi tai đi tới giữa cầu chợt nhớ ra:
- Tề Cách Cách và Tề Vân Cách là họ hàng hả chị?
- Đồ ngốc, bình thường lợi hại như thế, sao không nhìn ra?
Tần An rùng mình, Trần Thiên Thiên thường ngày ăn mặc giống con trai ra sao, nhưng ai cũng nhận ra cô là nữ, còn vừa rồi Tần An nhìn kỹ như vậy mà không chút hoài nghi "cô gái " đó là Tề Vân Cách.
Nếu không phải cái tên Tề Cách Cách thì Tần An không cách nào nhớ ra, nghĩ tới dáng vẻ ân cần lúc nãy của Mã Thế Long mà rùng mình, chị An Thủy ác quá đi:
- Chẳng trách anh ấy không lên tiếng.
- Không phải thế đâu mà là giọng anh ấy vì tập hát nên gặp chút vấn đề, nếu không dùng giọng nữ, em không nhận ra được.
An Thủy chế nhạo:
- Vừa rồi còn nhìn chằm chằm muốn nghe ngóng tên người ta, giờ hối hận hả?
- Làm gì có, chỉ tò mò về khách của chị, mà cô gái cao như thế, không chú ý sao được? Nhưng mà như thế Mã Thế Long...
Tần An cười lớn:
- Tề Vân Cách không cho chị nói, chị chẳng thể nói, nhưng Mã Thế Long cũng lợi hại lắm, sau này phát hiện ra thế nào cũng tới đòi chị bồi thường.
An Thủy rất hiểu phong cách làm việc của Mã Thế Long, những chuyện nếu nghiêm túc đàm phán lại khó lên tiếng, còn nửa đùa nửa thật lại dễ dàng:
- Chị đành nói với Amy giúp anh ấy, để Ái Đạt cùng Lợi Phong hợp tác với Ái Đạt, khai thác thị trường hải ngoại, chuyện đó tạm để sau, vào đi nhà đi, chị có quà sinh nhật cho em đấy.