Sinh nhật của Tần An vào mùa hè, vì thế y luôn cảm thấy ấm ức vì bị thiệt thòi so với bạn học khác, năm nay cũng thế, nhưng Tần An không buồn nữa, y tận tay nhận quà từ chị An Thủy.
Một chiếc Aston Martin.
An Thủy nói, Tần An còn quá trẻ, nhưng mà đi xe thì không phải chiếc Toyota Crown của bác hai, thì Audi của Lý Thục Nguyệt, Mercedes của đầu tư Duy An, đều là những cái xe thương vụ quá chính thức, dù cũng phù hợp với khí chất của Tần An, song với cô, Tần An là đứa em trai nhỏ, chị tặng quà cho em, không thể là loại xe hành chính thương vụ được.
Kỳ thực Tần An cũng không quá hứng thú với xe hơi, nhưng là quà chị An Thủy tặng thì tất nhiên là thích. Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên rất hay kéo y tới triển lãm xe hơi, một là ngắm người mẫu, hai cũng là xem xe, y thấy quá nhiều chiếc xe phối hợp cả công nghệ tiên tiễn lẫn thiết kế khí động học ưu việt rồi, nên xe cộ thời này càng không lọt vào mắt.
Thế nhưng khi An Thủy lái chiếc xe ra ngoài gara, Tần An vẫn phải chấn kinh, không ngờ là Aston Martin One 77 làm người ta thèm chảy rãi.
Ít nhất thì ngoại hình không khác gì chiếc Aston Martin One 77 sau này, chiếc xe thay thế cho DB9 được gọi là chiếc xe thể thao đẹp nhất thế giới.
- Có bậc thầy thiết kế xe, vì linh cảm khô kiệt, vất vả quá độ rơi vào hôn mê, về sau tỉnh lại điên cuồng hoàn thành sáng tác ngoại hình chiếc xe này, đáng tiếc về sau ông ấy bị tai nạn, đây là tác phẩm cuối cùng.
An Thủy giống như cô gái nhà giàu khác, cô rất thích sưu tập những món đồ độc:
- Thế thì cái xe này không lành, chị còn tặng em làm quà sinh nhật.
Tần An không khách sáo với An Thủy, có gì nói nấy:
- Em dám hoài nghi dụng tâm của chị à?
An Thủy đánh Tần An:
- Chị mời đại sư tới xem rồi, ông ấy nói toàn bộ vận rủi của cái xe đã bị mang đi.
- Đại sư, chị đi tin cái thứ này à?
Tần An cười nhạo, thấy sắc mặt An Thủy khó coi vội vàng cười nịnh:
- Cám ơn chị, để em chở chị đi hóng gió.
- Tới Brighton đi.
An Thủy đã sớm có kế hoạch:
- Brighton? Xa quá.
Tần An chỉ định chở An Thủy đi vài vòng quanh đây, ngắm cảnh, tán gẫu, chẳng muốn đi xa:
- Chị ở đây suốt, một mình cũng ngại đi chơi xa, mãi mới có em tới, tất nhiên phải lợi dụng.
An Thủy cười vui vẻ:
- Nếu không chị tặng em món quà khác cho rồi.
An Lạc rõ ràng chưa bao giờ sang đây chơi với chị rồi, Tần An nghĩ thế liền mềm lòng, cùng An Thủy đi Brighton chơi.
Brighton ở phía nam London, Tần An sau khi xem bản đồ, ước tính đi mất hai ngày, nhưng hai người đi mất năm ngày mới tới nơi, một phần vì không quen đường xá, song cũng chẳng sốt ruột, đi chơi nên không vội, lâu rồi không có cảm giác thuần túy hưởng thụ quá trình đi đường thế này, du lịch luôn làm người ta thả lỏng, huống hồ còn có chị An Thủy làm bạn.
- Phong cảnh Brighton không tệ.
Ở Brighton có một hàng biệt thự trắng hướng ra phía biển, làm người ta lưu luyến mơ tưởng được sống ở nơi này, Tần An và An Thủy tới nơi vào tối hôm qua, sau một giấc ngủ thoải mái ở khách sạn, sáng sớm hai người ra bãi biển ăn ở nhà hàng lộ thiên.
- Tề Cách Cách rất thích nơi này, mấy làn kể với chị, nên chị muốn tới thử.
An Thủy trêu chọc:
- Có thời gian cùng cô ấy tới đây đi dạo.
- Chị đừng đùa thế, mất cả hứng.
Tần An toàn thân ớn lạnh:
- Anh ấy thích nơi này? Đây là nơi tụ tập của người đồng tính à?
- Em thật là, Brighton có rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới thệ thuật, Tề Cách Cách tới đây theo học ca kịch của một ca sĩ người Ý.
An Thủy cười khúc khích, ai bảo cái mồm Tần An thích nói linh tinh, lâu đài mình rất thích bị y nói một câu, thiếu chút nữa muốn đem bán:
- Chị, cuối cùng chị cũng tới, em khó khăn lắm mới ra ngoài được một chuyến, hôm nay chị nhất định phải cùng em chơi thật vui.
Một cô gái vóc người nho nhỏ, tóc dài hết sức tự nhiên xen vào giữ cuộc nói chuyện của bọn họ, ngồi ôm tay An Thủy, giọng có chút làm nũng:
Tần An tò mò nhìn cô gái có mái tóc cực dài này, vì cô không cao, nên khi ngồi xuống mái tóc gần chạm cát, mặt hơi tròn tròn, má phinh phính trẻ con, cực kỳ đáng yêu.