Chương 922: Nữ sinh trường Roedean.. (2) Bắt mắt nhất là dáng người chưa tới 1m60, nhưng tỉ lệ rất chuẩn, mang vẻ đẹp mềm mại có thiếu nữ phương đông, chỉ là ngực phát triển quá tốt, cô gái mặc áo phông ống tay rộng, khi nâng tay lên, có thể nhìn thấy đường nét căng tròn tự nhiên, không phải loại dùng mút lo, kích cỡ chắc bằng cả An Thủy cao hơn một cái đầu.
- Chị, cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào ngực em, còn muốn sờ nữa.
Cô gái kéo tay An Thủy làm vẻ sợ sệt chẳng thật tí nào:
- Tôi...
Tần An quẫn bách vô cùng, y thừa nhận có nhìn, nhưng không hề có ý xấu, cũng chỉ là nhìn qua thôi, tin rằng đứa con trai khác còn nhìn quá hơn nhiều, vậy mà cô gái này còn chỉ thẳng ra, thêm cả trí tưởng tượng:
An Thủy không giải vây cho y, gọi phục vụ tới mang cho cô gái một ly nước ngọt.
- Tôi không muốn sờ, chỉ lấy làm lạ.
Tần An thấy cô gái này cùng An Thủy cười với nhau nghiến răng ken két, hóa ra không phải loại ngây thơ gì hết:
- Kỳ quái gì?
Cô gái vẫn chưa hết buồn cười:
- Cô dấu hai quả bóng trong ngực làm gì?
Tần An mở to mắt có vẻ ngực kỳ tò mò, lần này quang minh chính đại nhìn ngực cô gái:
- Này.
Cô gái đỏ mặt trừng mặt với y:
- Đừng nghịch nữa, đây là Tần An mà em luôn muốn gặp đấy, đừng đấu khẩu với cậu ta chỉ thiệt thân thôi.
An Thủy giới thiệu:
- Lần đầu gặp mặt, tôi là An Lạc, An trong sông An, Lạc trong sông Lạc, nghe danh từ lâu.
Cô gái cười hì hì nói:
- Nghe danh từ lâu.
Tần An ngây ra một giây, nhớ ra đây chính là giọng nói đêm giao thừa gọi điện cho mình, tức thì hiểu ngay cô gái này là ai, thong thả nâng ly nước lên với cô gái tự xưng là An Lạc:
- Lần đầu gặp mặt, tôi là Đường Khiêm Hành, Đường trong Đại Đường, Khiêm trong khiêm tốn, và Hành trong hành động.
- Rõ ràng không phải.
Cô gái dựng ngược mày lên:
- Hừm, cậu biết tôi là ai rồi à?
Tần An gật đầu, cô gái này không tự nhận là An Lạc thì y không đoán ra được:
- Nữ sinh trường Roedean, nghe danh đã lâu, Tần An tới từ trường vô danh ở Trung Quốc, xin được chỉ giáo.
- Tôi đang hối hận chết đi đây, trường gì chứ, đó là cái nơi dạy nữ tu và ni cô thì có ấy, có thấy tóc tôi không? Tôi phải nói với hiệu trưởng đây là phong tục tập quán tôn giáo, không được cắt, còn gọi luật sư tới uy hiếp ông ta, mới được để tóc dài, kết quả là tôi cũng không được cắt, thành ra mới dài thế này.
Cô gái vừa nghe nói tới trường mình là nổi máu:
- Nếu tốt nghiệp được cái trường ấy có thể vào thằng tu viện được rồi, người bình thường không chịu nổi, không điên thì cũng ngốc.
- Nói gì thế hả, chị tốt nghiệp ở đó đấy.
An Thủy vội vàng che miệng, cô đang ăn hải sản, nghe thế suýt nữa thì bị sặc rồi:
- Không được, em không chịu nổi, em không đổi nữa, em muốn về.
Cô gái hướng lên trời hét:
- Bạn là mình.
- Cô ấy lừa bạn thế nào?
Tần An tò mò:
- Còn lừa thế nào, tôi ở trong nước mệt chết đi được, ở nhà bắt tôi tham gia hết hoạt động này tới hoạt động khác, thành tích thì lúc nào cũng bắt tôi phải đứng đầu, bắt tôi xuống cả nông thôn, tôi cố hết sức, thế mà vẫn không làm người lớn trong nhà hài lòng.
Cô gái nghiển răng ken két:
- Nha đầu đó lừa tôi, bảo tôi đổi vai cho cô ấy, nói ở nước ngoài tự do thoải mái lắm, rốt cuộc là tôi bị cho vào trường nữ tu.
Tần An tuy đoán ra được nhưng đến khi nghe cô gái nói vẫn thấy An Lạc đúng là điên, trò này cũng bày ra được.
- Kệ, dù sao tôi cũng sẽ về nước học cao trung, không ở chỗ quái quỷ này nữa.
Cô gái đứng dậy kéo tay An Thủy vẫy vẫy với mấy cô gái người Anh ở xa:
- Đi thôi chị, trong trường vẫn còn lưu truyền vài chuyện về chị đó, em phải mang chị ra khoe.
An Thủy mỉm cười với Tần An để cô gái kéo đi.
Tần An gãi đầu, trường Roedean mà thành nơi quỷ quái, cô đại tiểu thư này mà cũng về Nhất Trung học, không biết sẽ thế nào.