Diệp Trúc Lan đang thực tập ở phòng sáng tác tạp chí Họa Thần, là con ngựa ô quật khởi trong ngành xuất bản, lượng phát hành tuy đứng vững ngôi đầu, nhưng một tạp chí truyện tranh vẫn chưa được tạp trí truyền thống thừa nhận. Luận tới sức ảnh hưởng xã hội còn rất thua kém, quảng cáo vì nhắm vào quần thể thanh thiếu niên còn chưa có năng lực tự chủ tài chính, nên dù lượng phát hành vượt qua cả Độc giả, song thu nhập quảng cáo không bằng.
Cho dù là thế, phòng sáng tác của Họa Thần vẫn coi là thánh địa của người trong nghề, lần trước có đám sách lậu cậy khóa vào ăn cắp bản thảo, đem về in bừa đem bán mà lượng phát hành kinh người, khiến tháng đó Họa thần sụt giảm nghiêm trọng, vì thế văn phòng sáng tác chú trọng an ninh, bây giờ là nơi bảo vệ nghiêm ngặt nhất tạp chí.
Lần này Tần An rút kinh nghiệm ở Đại Ngu, trực tiếp gọi điện cho Hứa Húc Minh, Hứa Húc Minh vừa kết thúc khảo sát công viên giải trí chủ đề truyện tranh ở Lâu Tinh vội vội vàng vàng chạy ra.
Vốn việc này không cần liên hệ với Hứa Húc Minh, nhưng trong di động của Tần An chỉ lưu mỗi số của hắn, còn những người khác thì y toàn liên hệ qua Vương Hồng Kỳ và Dương Ốc.
Đi vào khu văn phòng làm việc, khắp nơi có thể thấy được tranh vẽ các nhân vật trong truyện, có cái chỉ là bản thảo thô, có cả bức tranh tường in màu đẹp đẽ, còn cả bức tượng đủ loại kích cỡ, không khí làm việc sôi động, không phải cảnh toàn người đầu to mắt cận cắm cúi vẽ tranh, thảo luận, tranh luận nhiệt tình.
- Boss, tài chính eo hẹp quá...
Vừa mới gặp mặt là Hứa Húc Minh đã kể khổ rồi, mặc dù phần lớn tiền đầu tư cho công viên được Duy An bỏ ra, công ty vẫn góp một phần nhỏ, gọi là nhỏ với Họa Thần đã lớn lắm rồi. Một tạp chí được trong nghề gọi là máy in tiền, nhưng tài chính lúc nào cũng căng như dây đàn, vì tiền kiếm được cho vào túi chưa đủ ấm chỗ lại ném ra đầu tư cái khác, tuy tương lai huy hoàng thật, nhưng thực tế đang thắt lưng buộc bụng, giật gấu vá vai không dễ sống:
- Lần trước bí thư tỉnh ủy tới thị sát khu khai phát Lâu Tinh, trọng điểm chỉ thị dùng công viên giải trí để thúc đẩy sản nghiệp du lịch của Lâu Tinh và cả tỉnh Tương Nam, tổng cục xuất bản quốc gia cũng đưa công viên giải trí vào làm đối tượng được công trình 515 nâng đỡ, mặc dù tài chính được cấp xuống phải đi qua trình tự dài, nhưng có chính sách này, cho vay ngân hàng hẳn là dễ dàng?
Tần An nắm phương hướng chính, quản lý thao tác cụ thể không quản:
- Chủ yếu là chúng ta trong khu khai phát, mà phân ngạch ngân hàng dùng cho khu khai phát không còn nhiều, trong đó không chỉ có công ty chúng ta. Nhất là cái trạm vật liệu kia, tôi vay nhiều là tranh cướp tiền với ông chủ Tần.
Hứa Húc Minh có chút ý thăm dò, hạng mục của Tần Hướng Sơn cũng cần tài chính rất lớn:
- Cứ đi tìm bí thư Đường, nói không có tiền thì không xây được nữa, nếu công trình nát ra đó, người ta còn nóng ruột hơn anh.
Tần An xúi, ngân hàng thành phố hết tiền thì lên tỉnh, nhờ cậy quan hệ của Đường Khiêm Hành là tốt nhất, dù sao y mang hạng mục lớn đầu tiên tới khu khai phát, nhờ thế Đường Khiêm Hành mới dụ dỗ thêm được nhiều nhà đầu tư khác:
Diệp Trúc Lan ở khu vực tổ sáng tác bản thiếu nữ, bọn họ gần đây mới chuyển vào khu văn phòng chính, dần dần dung nhập vào cả tạp chí. Nhưng nơi này vẫn mang vị tách việt, dù sao không có nhiều nam giới sáng tác truyện nữ, đa phần là cô gái trẻ.
Hạ Vân có phòng vẽ riêng, Tần An gõ cửa.
Cánh cửa từ từ mở ra một khe nhỏ, đôi mắt tròn đen láy xuất hiện, sau đó cửa mở toang ra, nụ cười bùng nở trên mặt còn chưa tới mức rạng rỡ nhất thì Diệp Trúc Lan nhảy lên ôm lấy cổ Tần An:
- Tần An.
- Cẩn thận, ngã bây giờ.
Thấy cô bất chấp nhảy lên như thế, Tần An phải lùi lại một bước giảm bớt lực, ôm lấy vòng eo nhỏ:
- Làm cái gì thế hả?
Tôn Tôn ở bên giọng chua lè kéo cô bạn ra, Diệp Trúc Lan rõ ràng vừa thấy Tần An là không nhìn thấy người khác nữa rồi, chị An Thủy ở bên cạnh, mình vừa thân thiết với Tần An, chị An Thủy nhìn thấy rồi, giờ Tần An lại cùng Diệp Trúc Lan như thế, chị ấy sẽ nghĩ gì?
Trong mắt người khác, quan hệ bọn họ nhất định là vô cùng hỗn loạn, má Tôn Tôn nóng ran.