Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 926: Trở về Tương Nam. (2) (2)

Chương 926: Trở về Tương Nam. (2) (2)


Diệp Trúc Lan giờ mới thấy có người khác, má đỏ như máu trốn sau lưng Tôn Tôn, Tôn Tôn nghiến răng, cứ gây họa mới nhớ tới mình.

- Đây là chị An Thủy mà bạn luôn muốn gặp đấy.

Tần An thoải mái giới thiệu, y đã lộ bài với An Thủy từ lâu rồi:

- Chào chị An Thủy.

Diệp Trúc Lan ngoan ngoãn học Tần An xưng hô:

- Lần đầu gặp mặt, chị tặng Tôn Tôn một cái kẹp tóc, hôm nay cũng có quà cho em.

An Thủy lấy trong túi sách ra cái cài tóc bạc hình bươm bướm cực đẹp:

- Thích không?

- Em thích lắm.

Diệp Trúc Lan nhận lấy gài ngay lên tóc, con bướm bạc lấp lánh như đang vỗ cánh vậy:

- Đã xong việc chưa? Cùng bọn chị đi chơi mua sắm, hôm nay chúng ta có người trả tiền kiêm sách hành lý.

Với Diệp Trúc Lan mà nói, chữ chơi có ma lực lớn nhất, công việc của cô ở đây chủ yếu là quan sát học tập, có hay không cũng được.

….

- A, mệt chết đi được.

Trong căn nhà tầng ở tòa nhà chung cư đầu tư Duy An, cửa vừa mở ra, Diệp Trúc Lan bỏ con Hamster bông cực lớn xuống, ngã người xuống ghế sô pha.

- Nhìn thấy quần trong rồi kìa.

Tôn Tôn vỗ cái mông nhỏ của Diệp Trúc Lan, cũng ngồi xuống, đi dạo chơi cả ngày, thực sự mệt:

- Á, không cho nhìn.

Diệp Trúc Lan vội vàng đưa tay che mông:

- Mọi người tắm rửa đi, em đi làm cơm tối.

Tần An bỏ đống đồ trong tay xuống rồi đi xuống bếp, tự động buộc tạp dề vào, sau đó mới như chợt nhớ ra chuyện gì, hậm hực thò đầu ra ngoài nhìn mấy cô gái thản nhiên ngồi trên ghế phân chia chiến lợi phẩm:

- Này, hai bạn mau học nấu ăn đi chứ, mình không vào bếp cả đời đâu.

- Tôn Tôn biết làm rồi.

Diệp Trúc Lan cãi lại, ôm tay Tôn Tôn lấy lòng, khôn khéo loại bỏ sự liên quan của bản thân:

- Chỉ giỏi thế thôi.

Tôn Tôn còn lại gì thủ đoạn của Diệp Trúc Lan nữa:

- Bạn phải học đi chứ.

- Có thời gian chị dạy cho hai đứa vài món Tây đơn giản đối phó với Tần An.

An Thủy mỉm cười:

- Chị làm món Tây cũng bình thường, chỉ có vài món tạm được, cơm mới là thứ ăn thường ngày, Diệp Tử làm được món cơm rang trứng khô như rơm, gói xủi cảo khó coi kinh khủng. Tôn Tôn thì đỡ hơn một chút, nhưng toàn món học từ mẹ, mà đã ăn mấy món dì Trọng làm rồi thì không nuốt nổi.

Tần An phê bình luôn cả An Thủy, cái mồm y rất kén, nhớ tới món ăn do Trọng Hoài Ngọc làm là mồm thấy ướt rồi:

- Cậu ta dám chê bai bọn mình, hôm nay phải phát huy cho cậu ta thấy thực lực của chúng ta.

Diệp Trúc Lan tức giận, dám nói mình rang cơm như rơm, lại còn bảo mình gói xủi cảo khó coi, trước kia làm cho cậu ta ăn, không phải ăn ngon lành sao, giờ chê mình trước mặt chị An Thủy:

- Càng tốt, chúng ta thèm vào, ai muốn làm cơm cho cậu ta ăn chứ, hừ.

Tôn Tôn ngẩng cao đầu kiêu ngạo, nhưng thì thầm vào tai Diệp Trúc Lan:

- Chúng ta làm gì có thực lực gì.

Đúng rồi, cái này Diệp Trúc Lan phải bất lực mà thừa nhận.

- Không sao, để chị chỉ huy, ba người chúng ta mỗi người làm một món chp cậu ta mở mắt.

An Thủy đứng dậy, ánh mắt nhìn Tần An gây hấn:

- Ồ vậy em đợi mở mắt đây.

Tần An cầu mà không được cởi ngay tạp dề ra, ra phòng khách ngả lưng xuống ghế sô pha, bộ dạng quyết tâm há mồm đợi ăn:

- Đi nào.

An Thủy buộc tạp dễ vào, sau đó dẫn hai cô gái trừng mắt với Tần An đi vào bếp:

Tần An ngoài bật nước nóng trong phòng, hát bậy bạ đi lên tầng trên, trượt chân ngã dập mông, ngồi kêu đau một lúc không ai thèm đề ý, hậm hực tập tễnh xoa mông đi tắm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch