Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 928: Chết tôi rồi. (2)

Chương 928: Chết tôi rồi. (2)


- Thế thì cứ ngày ngày làm món đó cho cậu ấy ăn, cho chết ngán luôn.

Tôn Tôn giải quyết vấn đề rất đơn giản:

- Nếu như Tần An ngày ngày đều đợi hai đứa làm cơm cho ăn là chuyện tốt, nam nhân mà không muốn về nhà ăn cơm thì không đáng tin cậy.

An Thủy vừa rưới nước sốt lên thịt bò vừa nói:

Hai cô gái nhìn nhau đỏ mặt không dám nói gì nữa, vì chị An Thủy phát hiện ra quan hệ giữa ba bọn họ rồi, còn tiếp nhận hiện thực hai người đều là bạn gái của Tần An, tuy không nói rõ, ý tứ rất rõ ràng.

Thức ăn đã làm xong, An Thủy ra trước, nhìn thấy Tần An đã tắm xong, ngồi trên ghế sô pha thoải mái xem TV, bộ dạng đại lão gia đợi hầu hạ.

- Xong rồi hả chị?

Tần An quay sang hỏi, giọng điều rõ ràng chẳng kỳ vọng gì:

- Ừ, bọn chị mỗi người làm một món.

An Thủy tháo búi tóc ra, lắc n hẹ đầu, mái tóc tự nhiên buông xuống vai:

- Ba món? Chúng ta những bỗn người mà.

Tần An ăn rất khỏe, chị An Thủy không lạ gì, sao lại làm ít thế:

- Bọn chị lại chẳng đói, hơn nữa sợ không vừa ý em nên chỉ làm ba món, nếu ngon thì em ăn hết cũng được.

An Thủy tùy túy vặn lưng đi vào bếp:

- Nếu ngon thì tất nhiên em ăn hết, ăn cả phần của mọi người luôn.

Tần An vỗ bụng tuyên bố, còn mang chút chế nhạo:

- Được, em nói đấy nhé, trời nóng thế này, nhà bếp vừa dầu mỡ khó lửa, bọn chị vất vả lắm đấy, em không được trái lương tâm nói không ngon đâu đấy, đã ăn là phải ăn hết.

An Thủy hăm dọa:

- Tất nhiên rồi.

Trong mắt Tần An đây rõ ràng là biểu hiện của thiếu tự tin, thoải mái vỗ ngực, chuyện này trước kia làm không ít, vì làm hai cô gái vui mà ăn hết mấy món khó nuốt:

An Thủy xưa nay luôn thục nữ dịu dàng, lại rất có phong phạm của chị cả, hiền hòa nhường nhịn, người như thế một khi đặt bẫy, Tần An đã quen được cô chiều chuộng, không đề phòng, làm sao không trúng bẫy cho được.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn rốt cuộc không nhịn được cười nữa, trong bếp truyền ra tiếng cười lớn, rồi ba món ăn được bê ra.

Tần An vừa nhìn một phát là không còn lòng dạ nào mà nếm thử ngon hay không nữa.

Món Diệp Trúc Lan nhỏ nhất, nhưng cũng đầy ú một một canh lớn, ít nhất mười mấy quả trứng, thêm vào các loại nguyên liệu, rồi trưng phồng lên, đừng nói mình Tần An, bốn người ăn cũng dư.

Tôn Tôn càng đáng sợ, trực tiếp dùng toàn bộ một tầng lồng hấp, trong đó có mười mấy quả ớt xanh, ớt khía ở giữa, chảy ra nước sốt, còn căng phồng, bên trong rõ ràng nhét đầy nhân thịt.

Trực quan nhất là của An Thủy, một cái đĩa lớn, xếp chồng ba miếng thịt bò lên, mỗi miếng chắc phải cả cân.

- Chỗ này đủ... đủ... Mười người ăn rồi.

Tần An líu lưỡi:

- Lãng phí, lãng phí quá:

- Làm sao lãng phí được, không phải cậu nói ngon sẽ săn hết à?

Tôn Tôn đặt lồng hấp xuống, nhìn y hết sức ôn nhu, như người vợ nhỏ:

Nhưng Tần An nhìn thế nào cũng chỉ thấy sự giảo hoạt, nụ cười tựa có tựa không kia, đôi mắt lả lơi kia, chẳng phải hồ ly tinh hại người thì là cái gì?

- Tần An, ăn thử món của mình trước đi, vừa rồi mình lấy ra, bị hơi nước làm bỏng này, bạn xem, đỏ lên rồi.

Diệp Trúc Lan giảu môi, đôi mắt to long lanh vô cùng đáng thương, như nước mắt sắp nhỏ xuống:

Làm gì có đỏ lên chút nào, trắng nõn nà như vậy, Tần An không mắc lừa, nếu bị bỏng thì Diệp Trúc Lan đã khóc lâu rồi.

An Thủy đặt dao, dĩa, thìa, đũ, cùng với cái bát lớn ở trước mặt Tần An:

- Đại lão gia, nếm thử xem có vừa ý không?

Khuôn mặt luôn dịu dàng của An Thủy trong khoảnh khắc đó như thành nụ cười khó lường của An Lạc, Tần An miệng co giật.

Ba viên tì tướng gộp lại thắng cả gia Cát Lương mà, ba nữ nhân gộp lại hành chết bất kỳ nam nhân nào.

Nghĩ tới An Lạc, Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan ở một chỗ, Tần An nuốt nước bọt đánh ực, chết mình rồi!







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch