Tần An và An Thủy chỉ ở lại tỉnh thành một ngày, sáng hôm sau liền về Lâu Tinh, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn vẫn ở lại tỉnh thành đến ngày cuối kỳ nghỉ mới về.
Kỳ nghỉ hè sắp hết, thế nhưng Tần Thấm thấy chú còn chưa về nên vẫn ở trấn Thanh Sơn chơi quên trời đất, suốt này dẫn Tần Viên, Nhiếp Nhiếp chơi bời, làm Tần Manh chết mệt, vì cô được giao trách nhiệm trông bọn trẻ con.
- Em làm sao thế?
Lý Thục Nguyệt kể chuyện vui trong nhà, đưa tay quét qua má Tần An:
- Mặt trời bên Anh gắt lắm à, đen hẳn đi thế này.
- Em ra biển chơi, không xoa kem chống nắng, chẳng mấy chốc là tốt thôi.
Tần An lấy quà chuẩn bị ra:
- Cái này là của chị Liêu Phác, khi nào chị rảnh mang cho chị ấy hộ em nhé.
- À, phải rồi, Liêu Phác và Vương Hồng Kỳ tới huyện Đào Nguyên chưa về, cả Liêu Du cũng đi.
Lý Thục Nguyệt thở dài:
- Đều do em gây ra đấy.
- Có chuyện gì hả chị?
Lý Thục Nguyệt kể qua, làm Tần An cười khổ thay Vương Hồng Kỳ, rõ ràng là nam nhân như cái khúc gỗ, vậy mà chuốc lấy đống nợ tình, chuyện Laura Lý không đâu vào đâu, lần này chị em Liêu Du và hắn về huyện Đào Nguyên, vẫn là vì nợ tình dây dưa chưa dứt.
Lâm Vi, cô gái vốn thành vợ của Vương Hồng Kỳ, vậy mà trong hôn lễ lại biến thành Liêu Phác, trong mắt Tần An, vị trí cô dâu vốn thuộc về Liêu Phác, nhưng đâu phải ai cũng hiểu nguồn cơn trong đó, Vương Hồng Kỳ giữa chừng đổi cô dâu, khiến Lâm gia thành trò cười trong vùng, Lâm Vi mất hết thể diện.
Toàn bộ Lâm gia coi đó là sỉ nhục, cái huyện Đào Nguyên nho nhỏ, xảy ra chuyện chưa từng có như vậy, chẳng mấy chốc truyền khắp nhà nhà ngõ ngõ, mới đầu thì chỉ cười Lâm gia tham tiền, làm cho nhà trai tức giận bỏ đi. Nhưng về sau càng ngày càng đồn đại sai lệch, cái gì mà Lâm Vi vốn làm gái, hôn lễ bị bạn chú rể nhận ra, cái gì mà Lâm Vi ngày kết hôn bị bắt gian cùng bạn trai cũ trên giường, thôi thì đủ thử linh tinh, tóm lại chỉ tệ và tệ hơn nữa, dù dân phong thuần phác chẳng áp được lạc thú bịa đặt lời đồn của người ta.
Thế là Lâm gia không cách nào ở lại huyện Đào Nguyên được nữa, ông bà Lâm cả ngày đóng cửa không dám ra ngoài, Lâm Cường tới Quảng Đông làm công Tết cũng không thò mặt về nhà, Lâm Vi thì mất việc ở nhà khách, dần dần không chịu nổi xung quanh chế nhạo, thần kinh thất thường, cứ chạy tới nhà Liêu Phác tìm chồng.
Mới đầu Lâm gia còn khuyên can, còn trông coi, nhưng Lâm Vi tìm đủ mọi cách trốn đi, dày vò bản thân không ra người ra ngợm, Lâm gia uất hận, thế là cùng con tới Liêu gia kiếm chuyện.
Tình cảnh Liêu gia hoàn toàn trái ngược, ông Liêu trúng tuyển làm bí thư thôn, lên trấn lên huyện họp được cả cán bộ lớn nhiệt tình chào hỏi. Hai cô con gái thì cô chị mới đầu ly hôn còn bị dị nghị, giờ người ta làm giám đốc lớn, đi xe riêng, ngày càng xinh đẹp mặn mà, ai cũng bảo La Ba Phu vô dụng không giữ được vợ, cô em thì yên bề gia thất rồi, chồng hơn tuổi hơi nhiều một chút, nhưng mà biết thương người, còn cưng như trứng mỏng, ân ân ái ái, lại còn hiếu kính với cha mẹ vợ, ai cũng hâm mộ, hôn lễ hôm đó thành thành câu chuyện truyền kỳ về ái tình rồi.
Lâm gia thấy Liêu gia sống càng tốt thì càng ghen tức điên cuồng, tới nhà làm ầm làm ĩ, ông Liêu không chịu nổi, gọi vợ chồng Vương Hồng Kỳ tự về giải quyết, Liêu Du biết em gái hiền lành, em rể thật thà, thế là về chống lưng.
- Hay để chị gọi một cú điện thoại?
An Thủy cầm điện thoại lên, trước kia cô tới huyện Đào Nguyên vì chuyện của Ái Đạt, vẫn giữ số điện thoại liên hệ với lãnh đạo huyện Đào Nguyên.
- Không cần đâu chị, chút chuyện này chẳng lẽ chú Vương còn không xử lý nổi sao? Cho dù Lâm Vi giở thủ đoạn gì, bằng vào tình cảm vợ chồng họ, cô ta chẳng thành công.
Tần An chẳng lo, Liêu gia ở đương địa cũng là họ lớn, người đông, loại tranh chấp thôn quê này rốt cuộc dựa vào bên nào đông người hơn, chứ chính quyền can thiệp ăn thua gì, nếu không phải về trấn Thanh Sơn thì y cũng muốn qua xem náo nhiệt:
Lý Thục Nguyệt thấy Tần An cười rất vô lương tâm, chỉ biết thở dài, lấy ấm nước rót cho hai người:
- Dù sao chị chẳng quản nữa, toàn làm bậy thôi, chị đi nấu cơm, hai đứa nghỉ ngơi một chút, đợi mát trời rồi hẵng về.