An Thủy nhìn xuống bếp, đặt cốc nước xuống, vén mái tóc trên trán, hờ hững nói:
- Em và chị dâu sao đấy?
- Sao là sao ạ?
Tần An thầm giật mình, chị An Thủy nhìn ra sao? Làm sao nhìn ra được, đến y tuy có thể cảm giác được chút tâm tư của chị dâu còn không chắc nữa là:
An Thủy đứng lên tay che cổ áo cúi người xuống, cầm cốc nước của Tần An uống, rồi ngồi xuống.
- Chị làm gì thế?
Tần An chẳng hiểu gì cả:
An Thủy nhìn quanh nhà, thấy cửa phòng ngủ Tần An he hé mở, ánh sáng từ cửa sổ chiếu ra phòng khách, khóe miệng hơi cong lên một chút, liếc nhìn Tần An.
- Chị An Thủy, chị nói gì thế, em và chị dâu có chuyện gì được chứ.
Tần An có chút hoảng, nhưng nghĩ không ra, từ lúc họ về tới giờ, chị dâu và y hoàn toàn không có biểu hiện gì, thực ra ngay bình thường không có người ngoài, trừ một số trường hợp đặc thù, hai chị em đều giữ đúng thân phận mình, ngoài tình thân không có gì hết:
- Chị mặc áo rộng, khi cúi xuống trước mặt em cũng theo bản năng che cổ áo. Chị dâu bảo thủ truyền thống, nhưng vừa rồi cúi người xuống, hoàn toàn không để ý là em ngồi trước mắt.
Tần An hiểu ra, yếu ớt giải thích:
- Chị ấy không chú ý thôi.
- Một tay vỗ không kêu, nếu cả hai chưa có chuyện gì cả, chị dâu không tự nhiên như thế.
An Thủy hơi giận, giận vì Tần An không nói thật, rõ ràng cùng chị dâu có chuyện rồi, lại nói như là chị dâu tương tư một phía vậy, cô có thể tha thứ cho Tần An phong lưu, nhưng không chấp nhận thái độ vô trách nhiệm:
- Thực sự không có.
Đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của An Thủy, Tần An đành gượng gạo khổ sở nói thật:
- Em và chị ấy đều khắc chế, chị An Thủy, em nói thật, nếu em dám vượt giới hạn, cha mẹ em đánh chết em, chị dâu cũng làm sao dám nhìn ai nữa, em làm sao dám tới trước mộ anh cả.
An Thủy thở dài, kéo y lại gần vỗ vai:
- Chị trách nhầm em rồi, không sao, chuyện này phải xem ý chị dâu, chị ấy có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình, dù thế, em không được phép chủ động, chị hiểu nỗ khổ trong chuyện này, như dì Amy với cha chị cũng như thế thôi. Nhưng rốt cuộc vẫn áp chế tâm tư của mình, hạnh phúc không phải chỉ là ái tình, có nhiều thứ phải trân trọng.
Buổi chiều năm giờ, An Thủy và Tần An rời Lâu Tinh, lên xe về trấn Thanh Sơn.
Xe tới trạch viện thì đã bắt đầu xẩm tối, An Thủy xuống xe, hứng thú nhìn công trường trước mắt:
- Đại trạch viện nhà em định làm lớn cỡ nào? Cho chị xem bản thiết kế nào, hình như giống cách cục của viên lâm Giang Nam, chị thích lắm, đáng tiếc nếu mà ở Châu Âu hay Bắc Mỹ mà xây dựng như thế cảm giác không đúng vị.
- Chị tìm bác cả em mà lấy, bác cả em phụ trách việc này.
Tần An đang nói thì nhìn thấy Tần Hữu Lượng đằng xa, vẫy tay gọi:
- Bác.
Tần Hữu Lượng đi tới, gật đầu với An Thủy:
- An Thủy lại tới chơi à?
- Bác có khỏe không ạ, nghe lần trước bác nói dùng đà linh cao rất hợp, lần này cháu mang cho bác ít nữa.
An Thủy lễ phép chào:
- A, lại mang tới nữa à, chị em cháu khách khí quá, An Lạc nó mua cho bác một trăm cân, bác không biết phải làm sao đây, thứ đó mỗi ngày bác dùng có ba phân, nhiều như vậy dùng cả đời không hết.
Tần An hết hồn:
- An Lạc nó..
Đà linh cao cực kỳ quý, sản xuất ở tây bắc Trung Quốc, trung bộ Kazakhstan, và ít sa mạc đặc thù của Úc mới có cỏ đà linh, An Thủy vốn hỏi làm sao An Lạc kiếm ra nhiều như thế, nhưng có chuyện gì mà nó không làm được đâu, nên không hỏi nữa:
- Không sao, mang tới rồi, bác không khách khí, coi như hai đứa giúp Tần An hiếu kính đi, nó chẳng biết nhớ tới người lớn gì cả.
Tần Hữu Lượng vỗ vai Tần An:
- Đưa đồ đây cho bác cầm, mấy đứa đi đường mệt rồi.
Tần An sao dám để bác cả một mình sách đồ, cùng mang đồ vào nhà.
- Hai đứa ở dưới nhà, bác nhìn thấy gọi mà chẳng ai ra tiếp khách, đều đang chơi mạt chược, đúng là hoang đường, cả nhà ban ngày ban mặt chẳng làm gì cả, tụ tập chơi mạt chược.