Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 933: Một đôi oan gia. (2) (1)

Chương 933: Một đôi oan gia. (2) (1)



- Em mà là thế à, em bao giờ đánh anh chưa?

An Lạc hơi giận hất tay Tần An ra:

- Đừng giận, anh có nói là em đánh anh đâu, kỳ thực anh rất thích em như vậy, đối với anh chu đáo tận tâm, với người khác thì đều lạnh nhạt, rất thỏa mãn tính ích kỷ của nam nhân.

Tần An vòng tay qua sau lưng cô, cằm tựa vào vai, tay ôm bụng cô:

Hai người cùng cúi đầu, đều nhìn vào một chỗ, nơi đó tương lai có sinh mệ nhỏ khiến cả ai yêu thương bao nhiêu cũng không đủ.

Gió đêm thổi qua, bóng cây chậm chờn, tiếng máy móc công trường vẫn kêu rầm rầm, quản đốc đứng bên cạnh An Thủy lớn tiếng chỉ huy tích cực hơn thường ngày chục lần, rất uy phong, cả hai đều buồn cười, lòng tĩnh mịch.

- An có vẻ ăn chắc em rồi đấy nhỉ?

Giống tự tin của An Lạc, An Lạc thấy Tần An chẳng kiêng dè gì vì biết cô không cách nào rời y:

- Em nói sao?

Tư duy của nữ nhân luôn nhảy cóc, đang tình cảm như vậy mà hỏi một câu đầy vẻ gây hấy, Tần An chẳng cách nào theo kịp:

- Em thật ngây thơ, không ngờ anh xử lý xong chuyện của Tôn yêu tinh, công khai cô ta với Diệp Trúc Lan rồi, anh nhất định không hối cải chứ gì?

An Lạc mặc dù vẫn để Tần An ôm phía sau, nhưng hai tay nắm tay y, chỉ cần câu sau trả lời không thích hợp là hất văng y ra:

- Anh nên biết, em chỉ muốn anh thuộc về một mình em, nếu không em thà không có gì hết.

Tần An không thể nói gì, y biết sự kiên trì của cô, giống như y, vì thứ muốn có lại không có được, nên rất cố chấp.

- Anh làm đau em rồi.

An Lạc giọng ôn nhu, tuy không thể có câu trả lời mình cần, nhưng Tần An không suy nghĩ, không vờ vịt biểu diễn, chỉ theo bản năng tiết lộ suy nghĩ trong lòng, làm tim cô trong tích tắc bị sự sợ hãi khẩn trương đó bao bọc mộc cách ấm áp:

Tần An nới lỏng tay, song vẫn giữ cô trong lòng.

- Mai em đi, biến mất trước mặt anh năm trăm mười hai ngày.

Tần An vội xoay cô lại:

- Đi đâu?

- Ngốc ạ, em còn có việc phải làm, đã chơi ở đây suốt kỳ nghỉ, lấy được thiện cảm của cả nhà, cái giá phải trả là tổn thất gần trăm triệu USD, bây giờ hội nghị Q thành kẻ thua cuộc lớn nhất trong cơn bão tài chính Châu Á. Em phải đi tọa trấn, em phải có mặt tại chỗ, mới có thể đưa ra phản ứng nhanh nhất, chứ ở nơi lạc hậu này, dù có điện thoại cũng không ích gì, đã tới lúc bố cục cuối cùng rồi.

An Lạc khẽ vỗ má Tần An:

- Vì sao em phải mệt như thế?

Tần An thở dài:

- Em cảnh cáo anh, lúc này cấm nghĩ cô ấy chỉ biết sự nghiệp, vì sự nghiệp mà bỏ đi lâu như thế.

An Lạc nhìn thấu suy nghĩ của Tần An:

- Nếu em coi trọng sự nghiệp như thế thì đã chẳng tới đây chơi lâu như vậy.

….

Tần Hoài trở về hơi muộn, sắp khai trường rồi, không chỉ bận rộn trong trường, mà phải lên huyện họp hết cuộc này tới cuộc khác, ăn bữa này tới bữa khác.

- An Thủy và Tần An đã về chưa?

Ngả lưng xuống ghế mây ở phòng khách, Tần Hoài thoải mái muốn rên lên:

- Về rồi.

Lý Cầm rất vui vẻ, có cả An Lạc và An Thủy như liền một lúc có hai đứa con gái vậy, sao không vui:

- Cả nhà đang đánh mạt chược thì hai đứa nó về, lát sau chúng nó cũng lên chơi luôn.

- Không nghĩ An Lạc cũng biết chơi mạt chược, rảnh rỗi lại viết truyện, anh ấy con bé và Tần An có nhiều tiếng nói chung.

Tần Hoài thuận miệng nói:

- Em đã bảo mà, An Lạc thì ai thấy cũng thích, anh rất thích con bé phải không?

Hiếm khi chồng chủ động nhắc tới An Lạc, Lý Cầm lại tích cực:

- Rất thích, sao không thích? Nếu đổi với thằng quỷ kia làm con mình thì anh càng thích.

Tần Hoài mở mắt nhìn vợ, bực bội nói:

- Em thấy An Lạc thích hợp lắm.

Lý Cầm nghĩ đã thấy vui, con dâu như thế, rảnh rỗi đánh mạt chược với mẹ chồng, quá tốt:

Tần Hoài ừm một câu vô nghĩa:

- Anh đồng ý rồi nhé.

Hai vợ chồng đang nói chuyện thì Tần An và An Lạc đi vào, nhìn đôi thiếu nam thiếu nữ đi vào, hai người tuổi gần tương đương, nam tuấn tú nữ xinh đẹp, Lý Cầm háy mắt với chồng, ý bảo ông xem chúng đẹp đôi ra sao.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch