Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 934: Một đôi oan gia. (2) (2)

Chương 934: Một đôi oan gia. (2) (2)


- Sắp khai trường rồi, Tần An, con còn vài ngày nữa, nên chơi với An Lạc nhiều hơn.

Lý Cầm cười nói:

- Cám ơn dì, không cần đâu ạ, mai cháu phải đi rồi.

An Lạc thấy Lý Cầm nói rất ái muội, hơi đỏ mặt cúi đầu xuống:

- Hả, làm sao thế, có phải Tần An chọc giận cháu không?

Lý Cầm cả kinh, đang yên lành, sao lại đi:

- Có phải tại nó không?

Tần Hoài đứng dậy:

- Không phải con, cô ấy không phải rảnh rỗi như con, người ta có việc, cha mẹ đừng cái gì cũng đổ lên đầu con chứ.

Tần An rối rít xua tay, An Lạc không nói rõ ràng, mẹ nhất định không tha cho y:

- Thật chứ?

Lý Cầm nửa tin nửa ngờ:

- Vâng hạ, chơi cùng Tần An rất vui ạ, trước khi cậu ấy đi Anh đã chơi với cháu rồi.

An Lạc nắm tay Lý Cầm, áp má lên vai bà:

- Khi nào nghỉ cháu tới trấn Thanh Sơn, bây giờ cháu biết tới đây thế nào rồi, lần sau cháu không mời mà tới, dì đừng trách.

- Không đâu, cháu tới lúc nào cũng được.

Tần Hoài cười, cô bé An Lạc này quá ngoan ngoãn, chỉ là thằng con mình thì.. Ài, thời gian trước Khuông Vịnh Mai về kể nó và hai cô bé kia vẫn rất thân thiết, ngàn vạn lần đừng trêu chọc vào An Lạc, nếu không ông không có mặt mũi nào nhìn An Hứa Đồng:

- Cháu tới lúc nào cũng được, nhớ gọi điện cho dì.

Lý Cầm mắt hơi ươn ướt, bà luôn muốn có con gái, gần tháng trời thân thiết như hai mẹ con, giờ An Lạc đi bất ngờ như thế, quyến luyện vô cùng:

- Vâng ạ, cháu chân tay lóng ngóng, không biết làm gì cả, thời gian qua gây rắc rối cho chú dì rồi.

An Lạc giọng mang chút có lỗi:

- Cháu xin phép chú dì ạ, cháu về phòng chuẩn bị.

An Lạc đi rồi, Tần An thấy cha mẹ nhìn mình mà người rờn rợn, thiếu chút nữa muốn đuổi theo, bây giờ y chỉ ở bên cạnh An Lạc mới được an toàn.



Phòng của An Lạc ở hậu viện, chính là tiểu lâu hai tầng mà trước kia An Thủy từng ở, vốn là nơi ở giành cho cô gái chưa gả của Tần gia.

An Thủy đã thay áo ngủ, trải giường đệm, tâm trạng rất vui vẻ, đã lâu rồi hai chị em không ngủ cùng như thế.

- Chị, dù Tần An quấn chị thế nào, thân với chị thế nào, em mới là người cùng chị từ bé lớn lên bên nhau cơ mà.

An Lạc bước vào phòng, thấy chị mình tâm trạng tốt như thế, giọng cũng không nỡ quá trách móc:

- Vậy mà chị lại định giúp cậu ấy.

An Thủy ngồi bên mép giường cười:

- Nếu em nhờ chị trước thì chị giúp em rồi, nhưng Tần An lại bay sang tận Anh nhờ chị, chị có thể từ chối sao?

Như An Lạc nói, hai chị em lớn lên bên nhau, cô quá hiểu chị mình, chị cô có bản năng làm mẹ rất mạnh, thích chăm sóc người khác, Tần An chỉ cần quấn quít chút, không khó làm chị mình mềm lòng:

- Được, em muốn xem chị định dùng lý lẽ gì thuyết phục em gái mình chịu thiệt thòi, chấp nhận chuyện hoang đường như vậy.

- Chị không định khuyên em chấp nhận cái gì hết, Tần An đã muốn làm gì là sẽ làm tới cùng, em cũng không khác gì cả, hai đứa đều cố chấp, đều rất thông minh, hai đứa phải tự tìm ra cách dung hòa, người ngoài không giúp gì được.

An Thủy kéo tay An Lạc xuống:

- Chị tối đa có thể cung cấp một số kiến nghị thôi, ví như cha...

Vốn An Thủy tuyệt đối không đàm luận chuyện trưởng bối ở sau lưng, nhưng đây là ví dụ sát nhất mà cô biết, nói một cách uyển chuyển:

- Em không thấy dì Cao và dì Bạch rất hạnh phúc sao? Cũng rất hòa thuận.

- Chị thấy họ hạnh phúc à, hai người họ không danh phận, dù đi theo cha bao năm, chẳng ai coi là vợ cha, mãi mãi không ai thừa nhận. Họ không có nhà thực sự, không có con... Thế mà là hạnh phúc à?

An Lạc nhíu mày, cô cũng không muốn nhắc tới chuyện này:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch