Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 935: Một đôi oan gia. (3) (1)

Chương 935: Một đôi oan gia. (3) (1)



An Thủy đã phát hiện chuyện của cha mình cách đây vài năm, nhưng mẹ cô mất đã mười mấy năm rồi, nên không hề trách ông:

- Cha không bao giờ hạn chế họ rời đi, nếu họ không hạnh phúc, tại sao vẫn ở lại?

- Chị, vì tính ỷ lại của nữ nhân rất đáng sợ, khi đã quen ở bên một nam nhân, rất khó mà rời đi. Huống hồ dì Cao và dì Bạch ở bên cha bao năm, sớm coi cha là chỗ dựa cả đời, đó không phải hạnh phúc, đó là thói quen. Nhưng không phải nữ nhân đều an phận như vậy...

Ở phương diện này An Lạc có quyền phát ngôn lớn nhất, tình cảm của con người rất phức tạp, có hai thứ dễ khống chế con người nhất, là tình yêu và thói quen, nếu kết hợp cả hai thứ lại, càng không thay đổi được:

- Chị đã nói, chị không định thuyết phục em gì cả, dì Bạch và dì Cao có hạnh phúc hay không, chỉ có đương sự mới biết. Chúng ta dù nó muôn vàn lý lẽ, cũng chỉ người ngoài suy đoán, em có nên nghĩ rộng ra không, đừng nhất quyết cho rằng mình đúng, như vậy chị tin bằng vào sự thông minh của em, nếu mở rộng lòng mình, em sẽ có nhiều cách giải quyết vấn đề hơn.

An Thủy đứng dậy nhìn ngắm em gái có vẻ đang trầm tư suy nghĩ, gương mặt ngập tràn hạnh phúc:

- Chị làm hết trách nhiệm với Tần An rồi, giờ là với em gái chị, lại đây chị chải tóc cho em, em xem tóc rối rồi đây này.

Nói xong không đợi An Lạc ý kiến, kéo cô đi ấn ngồi xuống trước bàn trang điểm.

An Lạc chỉ biết thở dài trong lòng, thầm suy tính kiếm người giới thiệu cho chị, nếu chị sớm có con thỏa mãn bản năng làm mẹ mới được, phải để chị bận rộn, không cho Tần An có cơ hội dùng chị làm khó mình nữa.

Buổi sáng ở vùng núi, thế nào cũng thấy sương.

Sương sớm từ khu rừng phía đông Đại Thanh Sơn tràn ra, che lấp thôn làng, đường xá. Trong trạch viện, trên lá trúc xanh, sương ngưng kết thành giọt nước long lanh, thi thoảng nhỏ tõng xuống ao, trong trẻo như tiếc hạt châu chạm vào đĩa ngọc.

Cánh môi hồng ướt át cọ xát, chiếc lưỡi trơn quấn quanh, hơi thở hầm hập phả lên da thịt.

Thiếu niên có thân thể tráng kiện vào lúc rạng sáng luôn tràn ngập sức sống, kích thích tố dưới trạng thái dương khí thịnh vượng, ánh sáng mặt trời chiếu vào, như sôi lên.

Tần An mơ mơ hồ hồ như đang ở trong giấc mơ, đó là khung cảnh nhìn thấy vào rất nhiều buổi sáng, mở mắt ra có thể thấy cô ngồi trước bàn trang điểm chải tóc, nhìn thấy trong gương y đã tỉnh, cánh mô hé ra thành nụ cười ôn nhu, đi tới, cúi người xuống, vén mái tóc dài thẹn thùng cúi xuống...

Hơi thở Tần An trở nên gấp gáp nặng nề, khí tức sung mãn kích động buối sáng trút ra ào ạt, cuối cùng mở mắt ra.

An Lạc, cô nhíu mày, đưa tay che miệng, chạy đi nhổ thứ kia ra, xúc miệng rồi quay lại nằm giữa vòng tay Tần An, vuốt ve ngực y:

- Thật cường tráng.

- Em có giống con gái chút nào không?

Tần An kéo chăn lên che bản thân, che luôn bờ vai trắng trẻo của An Lạc lộ ra dưới áo ngủ hai dây:

- Người ta chính là con gái mà.

An Lạc cười khúc khích:

- Nhưng có cô bé nào lợi hại bằng em? Con hồ ly tinh kia cũng không có bản lĩnh ấy.

Tần An cúi xuống hôn trán cô:

- Sao đột nhiên lại cho anh phúc lợi tốt thế? Trước kia hiếm lắm em mới chịu làm một lần.

- Em phải đi một thời gian, cho anh chút phúc lợi để anh nhớ tới chỗ tốt của em, không bị con hồ ly tinh làm thần hồn điên đảo mà quên mất. Hừm, nam nhân chỉ nhớ cái này thôi.

An Lạc hừ một tiếng có chút coi thường:

- Sao không thích à?

- Sao lại không thích, rất thích chứ, chỉ là còn chưa tỉnh lại, thân thể thoải mái rồi, tâm lý không được hưởng thụ, lãng phí quá, anh muốn nhìn.

Tần An rất tiếc nuối:

- Anh biểu hiện cho tốt, đợi em về sẽ cho anh nhìn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch