Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 936: Một đôi oan gia. (3) (2)

Chương 936: Một đôi oan gia. (3) (2)


An Lạc rất hài lòng với câu trả lời của Tần An:

- Bao giờ em mới về?

Tần An tất nhiên phải tỏ ra sốt ruột, nếu không An Lạc sẽ không vui:

- Bí mật, cho anh bất ngờ.

An Lạc vén chăn, xách dép rón rén đi ra ngoài:

- Em thấy dì đi mua thức ăn nên chạy qua đây, em phải về không bị phát hiện, xe đón em sắp tới rồi.

Tần An rời giường, ôm lấy An Lạc từ phía sau, thì thầm bên tai cô:

- Tha thứ cho anh.

- Em thông cảm cho anh, em cũng hiểu vì sao anh lại làm thế, nhưng tuyệt đối không tha thứ cho anh... Anh không buông tay họ, em sẽ đi, em sẽ chỉ là khách qua đường thôi, sẽ không phải là vợ anh nữa.

An Lạc đột nhiên giật cùi chỏ thật mạnh:

- Buông em ra, khốn kiếp.

Tần An bị đau đành buông cô ra, An Lạc đi chân đấtchạy đi mất, nhìn cô quệt tay qua mặt mà đau lòng.

Ngày 31 tháng 8, An Lạc rời trấn Thanh Sơn, An Thủy vẫn ở lại trấn Thanh Sơn thêm một thời gian, cô thích tiểu trấn này, này cái trạch viện đông đúc của Tần gia.

An Lạc đi rồi, cô đi rõ ràng lòng chẳng hề vui vẻ, khiến cho Tần An cũng có tâm trạng không tốt, cứ thế một mình lang thang trên phố một vòng, tới quán Gà Rừng ăn bữa sáng do Lý Ngọc nấu, cùng Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo ra sông chơi suốt cả một buổi sáng, chơi chán mới về nhà.

Giờ là lúc ngủ trưa, chỉ có trẻ con và thiếu niên dư thừa tinh lực mới lang thang bên ngoài, nhưng trời nóng bức cũng làm giảm không ít nhiệt tình, Tần An về tới trạch viện thì bốn bề vắng lặng, đại khái đều đang ngủ trưa, sáng nay tiễn chân An Lạc được mẹ chải chuốt cho như công tử nhà giàu, chơi bời cả sáng, không khác gì lưu manh, tuyệt đối không để mẹ nhìn thấy, để cho an toàn, Tần An leo tường về nhà.

Tường sát tiểu lâu An Thủy ở, nghe tiếng Tần Thấm ríu rít trên đó, Tần An không làm phiền, đi ra tiền viện.

Mẹ là phụ nữ rất phổ thông, chẳng có khí chất của quý phụ, cũng chẳng hiểu quá nhiều đạo lý, chỉ là một phụ nữ gia đình thôi, có chút dung tục, cho chút ích kỷ, có chút thiên vị, nhưng mẹ vẫn là người vợ tốt lo lắng cho gia đình, cho chồng con, là người mẹ tốt.

Tần An thay quần áo, rón rén sang phòng mẹ, mẹ đang nằm ngủ trên sập, trèo lên giường ôm lấy mẹ chuẩn bị ngủ.

Lý Cầm mơ mơ hồ hồ, chỉ nghĩ là Tần Hoài, kéo tay Tần An gối lên, Tần An ngáp một cái, đại khái là mùi trên người mẹ rất dễ làm người ta yên tâm, nhưng Lý Cầm lại tỉnh ngay, quay lại thấy Tần An ôm mình, mình lại còn gối lên tay con, đỏ mặt đẩy một cái:

- Chạy đi đâu suốt, về nhà làm mẹ giật cả mình.

- Mai con tới trường rồi, hôm nay ở nhà bồi tiếp mẹ.

Tần An cười hì hì ôm lấy mẹ:

- Còn nhớ tới mẹ à, nếu hôm nay An Lạc không đi, chắc là chẳng nhớ tới mẹ đâu nhỉ?

Lý Cầm hừ một tiếng:

- Mẹ, mẹ ghen à?

Tần An cười ha hả:

- Ghen cái đầu con ấy, lớn tướng rồi còn chạy tới ngủ với mẹ, cũng không biết xấu hổ, cút.. đừng tới lừa mẹ...

Lý Cầm kéo chăn che bụng Tần An, nhìn thằng con trời đánh không ngờ ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ, bất giác nhớ tới hồi Tần An con nhỏ, cứ mỗi buổi trưa là phải đi đuổi nó về ngủ. Khẽ vỗ vỗ má con trai, nụ cười an tường ôn nhu, đây là con trai mình, lớn rồi, sắp kiếm vợ rồi, người làm mẹ này không phải là người thân thiết nhất của nó nữa.

Lòng có chút bùi ngủi, Lý Cầm nhận ra mình còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, dù rất tích cực muốn An Lạc về làm con dâu, nhưng vẫn nghĩ con trai sẽ ở dưới đôi cánh mình rất lâu nữa, nhưng bây giờ nó đã tới tuổi chỉ thi thoảng nhớ tới mẹ thôi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch