Hôm nay thời tiết rất tốt, trời trong xanh, mây trắng trôi bồng bềnh như cục bông lớn, chim kêu rít rít trên cây, thi thoảng phẹt một bãi xuống đầu người ta, thế là một hồi chửi bới cùng đá bay vèo vèo.
Đúng là một ngày đẹp.
Trường tiểu học thí điểm thành phố Lâu Tinh khai trường, Tần Thấm nắm tay cha và mẹ đi báo danh.
Học sinh lớp lớn đều tự mình báo danh, Tần Thấm mới lên lớp hai, vẫn là lớp nhỏ, lại còn là bạn nhỏ đi học sớm một năm, ít tuổi hơn các bạn, không thể đi một mình.
Tới cổng trường, Tần An đột nhiên dừng chân.
- Làm sao thế?
Lý Thục Nguyệt cảnh giác buông tay Tần An ra, hỏi:
- Em quên mất, mẹ Diệp Tử điều tới đây dạy học rồi.
- Á, vậy em đi nhanh lên.
Lý Thục Nguyệt hơi hoảng, hiện giờ Tần An hóa trang một phen, còn dán râu, đóng vai Tần Chiếu Nguyệt, nhưng Khuông Vịnh Mai tất nhiên biết chồng cô, càng biết Tần An, chỉ cần nhìn một cái là nhận ra:
- Tần Thấm, cha phải đi đây, ở lại với mẹ nhé, nhớ giữ bí mật, chú là Tần An, cha là Tần Chiếu Nguyệt.
Tần An cẩn thận dặn dò:
- Tạm biệt cha.
Mặc dù hơi tiếc, Tần Thấm vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời, biết lúc nào mới có thể làm nũng:
Tần An cúi xuống thơm má Tần Thấm một cái.
- A, Thục Nguyệt..
Nghe thấy tiếng Khuông Vịnh Minh, Tần An khựng người, làm sao mà linh thế.
- Tần An cũng ở đây à?
Chỉ cần nhìn bóng lưng của Tần An là Khuông Vịnh Mai nhận ra ngay rồi:
Tần An đầu không quay lại, co chân chạy luôn.
Khuông Vịnh Mai ngớ người, đứa bé này luôn lễ phép với người lớn cơ mà, sao nghe thấy tiếng mình không chào hỏi lại chạy mất, đi tới hỏi:
- Nó làm sao thế?
- Chắc là nó vội đi báo danh...
Lý Thục Nguyệt cũng tim ngừng đập một giây, lúc này mới thở lại:
- Không ngờ dì Khuông lại điều tới trường tiểu học thí điểm.
- Cũng tốn công lắm đấy, tiện chiếu cố Diệp Tử.
- Thế thì tốt quá, Diệp Tử còn nhỏ, có mẹ ở bên cạnh tốt hơn, huống hồ năm sau lên năm thứ ba rồi, học tập căng thẳng, học KTX khổ lắm.
Lý Thục Nguyệt ôm ngực, không biết Tần An dán râu bị nhìn thấy thì Khuông Vịnh Mai sẽ nghĩ gì:
- Dì phải cám ơn cháu, Diệp Tử hay tới nhà cháu chơi, được cháu chiếu cố, nó thường khoe cháu làm cơm ngon lắm, con bé đó được chiều quen, lúc đầu muốn nó ở KTX, sau lại không đành lòng, đi mấy tháng về đã gầy thấy rõ.
Khuông Vịnh Mai thở dài, kỳ thực mấy tháng đầu Diệp Trúc Lan không quen, đúng là gầy đi một ít, không đáng kể, trong mắt người làm mẹ tất nhiên là khác:
- Không có gì ạ, cháu cũng thích Diệp Tử lắm, em nó rất đáng yêu.
Lý Thục Nguyệt dắt tay Tần Thấm vào trường:
- Phải rồi, Tần Thấm học lớp nào thế?
- Nó học lớp 37 năm thứ hai.
- A, lớp 37, trùng hợp quá, Tần Thấm, sau này cô giáo Khuông sẽ là chủ nhiệm lớp của em đấy.
Khuông Vịnh Mai nắm bàn tay còn lại của Tần Thấm:
- Chào cô giáo Khuông ạ, nếu sau này em không ngoan, đừng mách mẹ, cô giáo dạy bảo em là được.
Tần Thấm thấy mẹ và cô giáo rất thân, có chút khổ sở, ghét nhất thế này, mẹ Tiểu Hoa cũng thân với cô giáo Tạ lắm, nên Tiểu Hoa ở lớp không dám nghịch ngợm bị quản rất nghiêm:
- Tần Thấm sao không ngoan được, đi nào, cùng cô giáo đi báo danh.
Lý Thục Nguyệt tim đập loạn xạ, đợi Tần Thấm vào lớp rối rít rút di động ra, bấm mấy lần mới được:
- Tần An... Cô giáo Khuông là chủ nhiệm lớp của Tần Thấm.
-.... Hả? … Không sao, dì ấy không biết Tần Chiếu Nguyệt là ai, tối đa cho rằng chị có nam nhân thôi.
Tần An chỉ biết tự trách bản thân, chính y ngầm thao tác dể Khuông Vịnh Mai thuận lợi điều lên thành phố, ai ngờ vác đá đập chân mình:
- Làm... Làm sao được, chị còn mặt mũi nào gặp ai nữa?
Lý Thục Nguyệt cuống lên, thân phận cô vẫn là con dâu Tần gia, giờ đột nhiên lén lút kiếm nam nhân, còn làm cha Tần Thấm:
- Chị đừng nghĩ nhiều, dì Khuông tuổi này rồi, lại là người làm mẹ.