- Không phải báo thù, mình hứa quyết đấu với cô ấy, xưa nay mình và cô ấy vốn không hợp.
Tần An chỉ biết gãi đầu, Trần Thiên Thiên hẳn là vẫn còn mang mối hận với mình, nếu không sao để Tằng Phù Dung khích làm chuyện này chứ, qua bao lâu rồi mà:
- Quyết đấu, giống như trong truyện ấy à?
Diệp Trúc Lan nửa lo nửa hưng phấn:
- Gần như thế, bạn muốn xem không?
Tần An cười hỏi:
- Hay quá, bạn thắng được chứ?
- Này, hai bạn làm cái gì thế, lúc này còn làm bừa, Trần Thiên Thiên lợi hại lắm.
Tôn Tôn kéo Diệp Trúc Lan đang phấn kích lại:
- Yên tâm, không sao đâu.
Tần An chỉ coi đây là trò đùa của Tằng Phu Dung, đại khái cũng thích náo nhiệt như Diệp Trúc Lan thôi, chứ Trần Thiên Thiên chắc gì còn tha thiết báo thù, song bề ngoài vẫn ra vẻ hảo hán không sợ chết:
- Tần An sẽ cẩn thận, nếu cậu ấy biết không đánh được là không đi đâu.
Tần An giơ tay tán thưởng, vẫn là Diệp Tử hiểu mình nhất.
- Dù sao mình không yên tâm, nếu không thuyết phục được mình thì không cho cậu đi.
Tôn Tôn trừng mắt với Diệp Trúc Lan, cái cô bạn ngốc này chỉ biết nghịch ngợm, dù Tần An biết bảo vệ bản thân, nhưng lỡ chẳng may thì sao, có câu đao kiếm không có mắt mà:
- Nếu cậu ấy dấu bạn đi thì sao?
Diệp Trúc Lan vặn lại, cô thấy Tôn Tôn ngày càng tỏ ra là bạn gái chính hiệu, thản nhiên quản chuyện Tần An, làm cô không thích, bổ xung một câu với Tần An:
- Nếu cậu định lén lút đi, nhớ gọi mình, mình muốn đi cùng.
- Bạn.
Tôn Tôn giận tới ngứa răng:
- Nếu thế mình theo Tần An suốt 24 giờ.
- Đó là chuyện không thể, lời trẻ con thế mà cũng nói ra được.
Diệp Trúc Lan bĩu môi:
- Giờ cáo thị đã dán rồi, toàn trường đều biết, thầy Cung sẽ chú ý tới Tần An, mình sẽ tìm thầy ấy nhờ cán bộ trông chừng, dù sao thầy Cung coi mình là bạn gái cậu ấy.
Tôn Tôn nén xấu hổ xuống:
- Còn tan học mình xin phép mẹ mình.
Tần An hết nhìn Diệp Trúc Lan lại nhìn Tôn Ton, hai cô bạn này cãi nhau suốt, con gái mà vì chuyện vụn vặt mà tranh chấp là chuyện thường, cãi nhau rồi lại làm hòa, nhưng nếu chuyện liên quan tới mình thì khó bỏ qua, kinh nghiệm phim Thủy đạo hương hoa cho thấy điều đó.
Tới lúc đó cả hai đều cố chấp, mâu thuẫn không thể tiêu trừ.
- Hôm nay tan học tới nhà nhỏ, mình sẽ cho các bạn biết vì sao mình tự tin.
Tần An giang tay ra:
- Thế được chưa?
- Tới khi đó hẵng nói.
Tôn Tôn không đồng ý ngay, chuyện mạo hiểm tốt nhất không làm thì hơn:
- Nói cho mình biết được không?
Thấy Tôn Tôn tức giận bỏ đi rồi, Diệp Trúc Lan giàu môi lên, dùng chiêu làm nũng sở trường:
- Đi thôi, Diệp Tử của mình là đáng yêu nhất, nhưng mà mình không nên nói thì hơn, nếu không bạn ấy lại bảo hai bọn mình thông đồng, cố ý chọc giận bạn ấy.
Tần An khéo léo nói:
- Đi thôi, sắp vào lớp rồi. Tôn Tôn hẹp hòi lắm, chúng ta nhường.
- Đúng thế, mình muốn bạn ấy làm người mẫu cho mình vẽ, bạn ấy nhất định không chịu, còn lo mình cố ý dày vò, toàn nghĩ xấu về người khác thôi.
Diệp Trúc Lan được Tần An ủng hộ, càng thêm bất bình vạch tội:
- Vậy để cuối tuần mình làm người mẫu cho bạn, tùy bạn làm thế nào cũng được.
- Tần An, bạn là tốt nhất.
Diệp Trúc Lan mắt cong vút:
- Muốn hôn bạn một cái.
Tần An đảo mắt nhìn quanh:
- Không ai đâu, mau lên.
Diệp Trúc Lan hôn nhanh như chớp vào môi Tần An, sau đó đỏ mặt chạy mất.
Chu Nhã Nam.
Giữa bồn hoa còn ướt sương sớm lấp lánh dưới ánh mặt trời, Chu Nhã Nam mặc chiếc váy hoa màu hồng đứng đó, như là xanh xung quanh tôn lên vẻ đẹp của cô, vẻ đẹp lặng lẽ của bông hoa u cốc.
- Sao bạn cứ lần nào cũng đột nhiên xuất hiện thế, chẳng thấy chút cảm giác tồn tại nào.
Tần An cười gượng:
- Thế mới tốt, không có cảm giác tồn tại, đợi khi biến mất sẽ không ai nhớ.
Chu Nhã Nam gạt dây trường xuân trước mặt ra:
- Con người luôn muốn được nhớ tới mà, nếu không đã chẳng có nhiều người vì danh chấn thiên cổ mà liều mạng rồi.