Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 942: Bảo vệ kẻ yếu. (2)

Chương 942: Bảo vệ kẻ yếu. (2)


Tần An nhún vai:

- Đó là vấn đề của người năng lực mới đi suy nghĩ, còn mình chỉ muốn...

Chu Nhã Nam dừng lại suy nghĩ, lát sau cười:

- Mình chẳng biết mình muốn cái gì nữa.

- Sống tốt là được, bạn có chuyện gì khó khăn hãy kể cho Tôn Tôn, bạn ấy rất quan tâm tới bạn.

Tần An cảm giác rất lạ, có thể một ngày, Chu Nhã Nam lặng lẽ biến mất như mỗi làn xuất hiện, sức khỏe cô không tốt, một đóa hoa xinh đẹp nhưng không có sức sống. Mẹ cô thì rất đề phòng với Tần An, Tần An chủ động giúp đỡ, người ta sẽ nghi ngờ, nghe Diệp Trúc Lan nói Chu Nha Nam thường gọi điện thoại cho Tôn Tôn, quan hệ hẳn rất tốt.

- Cậu thích Tôn Tôn.

Chu Nhã Nam chỉ cười:

- Thích.

Tần An gật đầu, cô gái như Chu Nhã Nam rất hiểu tâm sự người khác, khiến người ta cảm giác nếu quen thuộc một chút, sẽ rất ăn ý, tiếp xúc lâu nhất định sẽ thành tri kỷ hiếm có trong đời:

- Nhưng rốt cuộc không bằng Diệp Tử?

- Sao bạn cứ ý đồ chứng minh mình thích Diệp Tử hơn thế?

Tần An lấy làm lạ:

- Mình chỉ có sao nói vậy thôi.

Chu Nhã Nam đi song song với Tần An nhưng cách khá xa:

- Có biết mình thích nhân vật nào nhất trong cuốn Thần Hoàng không?

- Tần Tư Nguy à?

- Ừ, nữ hiệp Tần Tư Nguy, thích giúp kẻ yếu, mình cũng thế, mình đang giúp Diệp Tử.

Chu Nhã Nam vung nắm tay trắng chẳng có mấy sắc máu đấm về phía Tần An:

Tần An không muốn chia sẽ chuyện ba người với người ngoài, nói tránh đi:

- Sao bạn không đeo máy trợ thành tới trường, trong trường dần dần có nhiều người nhận ra rồi, mà bạn cũng không để ý mà.

- Mình không muốn gây chú ý, nếu đeo cái đó, ánh mắt mọi người sẽ ngay lập tức nhìn vào nó. Mà cái máy trợ thính của mình dù đeo vào phải tới gần mới nghe thấy, còn không chỉ ngay ù ù, càng phiền hơn.

Chu Nhã Nam chỉ môi:

- Cũng không sao, như thế mình càng chú ý nghe giảng.

Tần An suy nghĩ, máy trợ thính chắc là không rẻ, nhưng với y mà nói thì không phải vấn đề, có điều nếu mình mua, cô ấy có nhận không? Chưa chắc, nhưng có thể nhờ Tôn Tôn tặng.

Tới khu phòng học, Chu Nhã Nam vẫy tay tạm biệt đi lên lầu.

Suốt ngày hôm đó số lần Tôn Tôn "đi qua" lớp 156 rõ ràng nhiều hơn thường ngày, không ngờ cô nói là làm, Cung Lâm Tường cũng gọi y lên nói chuyện, Tần An vội đảm bảo mình không sao, chỉ là trò đùa, giải thích Tằng Phù Dung là con gái Dương Thanh, không phải thế lực lưu manh, Cung Lâm Tường mới yên tâm.

Tan học, ba người như hẹn tới căn nhà nhỏ.

- Nếu không hai chúng ta cùng đánh Tần An đi, nếu cậu ấy ngay cả hai bọn mình đều không đánh được thì nhất định không phải là đối thủ của Trần Thiên Thiên rồi.

Diệp Trúc Lan cười hì hì kiến nghị:

- Lại đây, tương lai thế nào cũng có một ngày như thế, một mình mình đấu lại hai người các bạn.

Tần An sáng mắt:

- Đừng làm cái bộ mặt thô bỉ thế.

Tôn Tôn đặt cặp sách xuống sô pha, nghiêm mặt gọi:

- Diệp Tử, đừng có nghịch, lại đây ngồi.

Diệp Trúc Lan hừ một tiếng, song vẫn nghe theo.

- Đợi mình một chút.

Tần An lấy từ cái tủ dưới TV ra một cái bọc, là trang bị mà Tần An nhờ Vương Học Kỳ chuẩn bị, chạy vào phòng vệ sinh, lát sau mặc quân phục đi ra.

- Oa, đẹp quá.

Diệp Trúc Lan chạy ngay tới, con trai cao lớn mặc quân phục vào, cảm giác rất uy mãnh, hơn nữa do tuyên truyền tư tưởng nhiều năm, quân đội là thần bảo hộ của nhân dân, không thể phủ nhận, trong toàn bộ các loại đồng phục thì quân phục khiến người ta có cảm giác tin tưởng nhất:

- Phải gọi là ngầu chứ.

Tần An làm dáng sờ mũ, đai đeo thắt lưng da, đi giày da, không cực kỳ đẹp trai, nhướng mày với Tôn Tôn:

- Thế nào?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch