Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 943: Thử nghiệm.. (1)

Chương 943: Thử nghiệm.. (1)



Đồng phục dụ hoặc, không phải chỉ nam nhân nhìn nữ nhân mặc đồng phục mới cảm thấy kích thích, nữ nhân cũng thế, Tôn Tôn nhận ra mình ngây người ra nãy giờ, hơi đỏ mặt:

- Sao, định dùng mỹ nam kế đối phó với Trần Thiên Thiên à?

- Nếu muốn dùng mỹ nam kế thì mình cần tốn công thế làm gì?

Tần An xì một tiếng:

- Mình tất nhiên có chuẩn bị khác, lại đây, đấm mình một phát vào ngực đi.

Diệp Trúc Lan vung tay đấm luôn.

- Thế nào?

Tần An vỗ ngực bồm bộp:

- Hình như có lót cái gì đó.

Diệp Trúc Lan hay đấm Tần An nên nhận ra ngay:

- Tấm sắt à?

Tôn Tôn cũng đi tới đấm thử một cái:

- Không phải, bộ y phục này có điều cổ quái.

- Mình mặc một cái áo phòng hộ, tuy không phải loại chống đạn, nhưng chống đòn không thành vấn đề, các vị trí yếu hại đều có một lớp bảo vệ.

Tần An dương dương đắc ý:

- Mình đã đứng ở thế bất bại rồi.

- Vô sỉ.

Diệp Trúc Lan bĩu môi:

- Sao mà vô sỉ, bạn xem trong tiểu thuyết võ hiệp, có cao thủ nào lại đi ra tay với bách tính bình thường không? Trần Thiên Thiên võ công lợi hại như thế, mình là người bình thường, cô ấy quyết đấu với mình mới là vô sỉ.

Tần An bao biện:

- Cũng phải.

Diệp Trúc Lan rất thiếu lập trường:

- Đáng tin không? Hôm nay mình dò hỏi, những người đánh nhau với Tôn Tôn, nhẹ thì một tuần, nặng thì nữa tháng mới khỏe.

Tôn Tôn vẫn không yên tâm:

- Chú Vương nói phòng ngự được cả dao chém, nhưng mà chắc không đánh nhau tới mức đó đâu.

Tần An nghĩ một lúc dạng chân ra:

- Đá vào đây phát xem thế nào.

Tôn Tôn phì một tiếng:

- Hạ lưu.

- Võ công là thế, chuyên môn nhắm vào chỗ yếu hại của người ta, Trần Thiên Thiên bình thường sẽ không làm thế, nhưng khi phát hiện đánh vào chỗ khác vô ích, sẽ ra tay vào chỗ này, mình chưa thử, lỡ có vấn đề gì thì sao?

Tần An tỏ ra hết sức lo lắng:

- Nhưng mà...

Diệp Trúc Lan thấy Tần An nói có lý, nhưng con gái sao đá vào chỗ đó được:

- Đá nhè nhẹ thử đi, chuyện trọng đại, liên quan tới hạnh phúc cả đời, không thí nghiệm trước nếu chẳng may làm sao...

- Nói linh tinh.

Diệp Trúc Lan xấu hổ đá luôn, đá xong mới hết hồn:

- Có sao không?

Tần An chỉ hơi nhíu mày, sau đó thản nhiên như không:

- Không sao.

- Nhưng Trần Thiên Thiên nếu ra tay, sẽ không nhẹ như Diệp Tử đâu.

Tôn Tôn vẫn không yên tâm:

- Đúng rồi, hay là thôi đi?

Hưng phấn mới đầu tan đi, Diệp Trúc Lan thấy Tần An chuẩn bị nghiêm túc như thế, xem ra không phải chuyện đùa:

- Sao mình có thể thôi được cả trường đều biết rồi, con trai vốn gặp chuyện thế này không thể rút lui, đây là cơ hội rèn luyện dũng khí, để khi gặp chuyện còn có thể bảo vệ các bạn, mình có thể đối phó. Các bạn phải hiểm tâm lý này của con trai, nếu không bảo vệ được các cô gái của mình còn mặt mũi nào nữa.

Tần An bi tráng vuốt má Diệp Trúc Lan:

- Thì ra là thế, nếu mình biết võ công như Tần Tư Nguy thì tốt quá.

Tôn Tôn hiểu tâm tư này của Tần An, nếu như hôm trên tỉnh thành mà Tần An không đủ sức khỏe và sự gan dạ đánh đuổi nam nhân kia thì cô bị hắn sàm sỡ rồi.

- Ngốc ạ, nếu mình còn cần bạn bảo vệ thì chỉ tự ti thêm mà thôi.

Tần An ít sâu một hơi:

- Giờ nghe mình, giúp mình thử nghiệm.

- Thử đi, đá mạnh dần lên.

Tôn Tôn nghiêm túc đưa ra kiến nghị:

- Mới đầu nhẹ thôi, còn Tần An, nếu thấy không thoải mái thì bảo Diệp Tử, đừng cố.

Diệp Trúc Lan gật đầu, đi ra đá khẽ một cái vào chỗ đó:

- Không sao, mạnh nữa lên.

Diệp Trúc Lan lại đá mạnh hơn nhưng Tần An vẫn không sao.

- Nữa, quá yếu.

- Được rồi.

Diệp Trúc Lan mìm môi co chân đá:

- Á...

Tiếng kêu không phải do Tần An phát ra, mà là Diệp Trúc Lan đá quá cao, đứng không vững, ngã oạch một cái, váy tốc lên, lộ cả quần lót xinh xắn, xấu hổ lắm, mông lại đau, vội vàng đưa tay kéo váy:

- Không đá nữa, không đá nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch