Chương 946: Lấy đông đánh ít. (2) Chênh lệch giữa Tần An và Thiên Thiên như Trương Vô Kỵ với Diệt Tuyệt sư thái vậy, trông thì uy phong, nhưng không phải đối thủ.
Tằng Phù Dung say mê võ hiệp, so sánh rất hình tượng:
- Trương Vô Kỵ là nam à?
- Diệt Tuyệt sư thái không phải là sư tổ của Trương Vô Kỵ sao?
- Không đúng, Diệt Tuyệt sư thái là bạn gái bị Dương Tiêu bỏ rơi đấy.
Đám con gái ríu rít thảo luận kịch bản mà họ biết.
- Mấy người chưa đọc Ỷ Thiên Đồ Long Ký à, một đám mù chữ.
Tằng Phù Dung tức giận hét lên:
- Trương Vô Kỵ đúng là nam, nhưng tổ sư gia của anh ấy là Trương Tam Phong, còn Diệt Tuyệt Sư Thái là...
Tần An nháy mắt, Trần Thiên Thiên hiểu ý, lặng lẽ đi vào lễ đường đóng cửa lại, bên ngoài Diệp Trúc Lan có chút kiến thức võ hiệp cùng các cô gái khác tranh luận với Tằng Phù Dung.
- Cậu dẫn bọn họ tới không phải để họ thấy uy phong của cậu à? Sao lại nhốt bên ngoài.
Trần Thiên Thiên khoanh tay trước ngực cười nhạt:
- Bọn họ tự theo tới, tôi đâu ấu trĩ như thế.
Tần An thở dài:
- Ai bảo cô đi treo cái thứ đó ở trường tôi, thích quyết đấu, thích trả thù lúc nào tùy cô.
- Là Phù Dung xúi tôi gửi chiến thư cho cậu, nhất thời không chịu nổi cô ấy nài nỉ nên gật đầu, ai mà biết cô ấy dán nó ở bảng thông báo của Nhất Trung.
Trần Thiên Thiên đi lên sân khấu:
- Vậy chúng ta quyết đấu hạn chế trong lễ đường thôi nhé, ra ngoài kia mọi người vẫn là bạn.
Tần An nói trước, có bắn ná thắng cô ta thôi, mà nhớ tới khi nhìn thấy chiếc ná nano của mình mới chịu từ bỏ, lần này mà thua lại đòi trả thù thì y chịu không nổi:
- Mà cô khỏe chưa đấy, đừng để như lần trước.
- Cả hè này dù tập luyện nặng cũng không thành vấn đề, rồi, mà tôi không thua đâu, có điều tôi lấy làm lạ là cậu dám tới đấy.
Trần Thiên Thiên chẳng chuẩn bị gì, người thường dù có cao lớn thì chẳng so được với người luyện võ từ nhỏ như cô:
Tần An đứng trên sân khấu khởi động:
- Có quy củ gì không?
- Thi đấu trên sân khấu, không cho chạy linh tinh.
Trần Thiên Thiên sợ Tần An giở trò đánh du kích, nghĩ một lúc bổ xung:
- Không cho chọc mắt, móc mũi, giật tai, kéo tóc, cắn người.
- Cô nghĩ tôi là nữ nhân chắc.
Tần An bực mình, chẳng lẽ mình đánh không lại còn dùng chiêu số hạ cấp đó:
- Không phải thì tốt, bắt đầu, đánh xong cậu dẫn đám con gái ầm ĩ kia về, đừng để giáo viên trong trường tới.
Bên ngoài mấy cô gái gõ cửa một lúc không được liền yên tĩnh rồi, có điều một đám con gái tụ tập một chỗ thì làm sao yên tĩnh lâu được.
- Bắt đầu đi.
Trần Thiên Thiên thu lại toàn bộ biểu cảm không cần thiết trên mặt, đứng đó, xoay nghiêng người về phía Tần An, thủ thế, mắt nhìn thẳng về phía trước:
Tần An nhìn bộ dạng này sởn gai ốc, cảm giác mình tự tin quá mức rồi, khí thế Trần Thiên Thiên tỏa ra cho thấy dù đây không phải là cuộc quyết đấu mà cô chủ động, dù không coi Tần An ra gì, nhưng cô hoàn toàn nghiêm túc, đúng với câu sư tử bắt thỏ cũng dùng toàn lực.
- Ra tay đi.
Trần Thiên Thiên đợi nửa ngày không thấy Tần An nhúc nhích:
- Tôi kiên quyết không đánh trước, nếu cô không đánh, trận này coi như thôi.
Tần An không hề có ý tiên phát chế nhân gì hết, y căn bản chỉ định chịu đòn:
Tần An giật mình, dù có đồ phòng hộ vẫn theo bản năng lùi lại né được một đòn thì cú đá thứ hai của Tần Thiên Thiên đã tới, loạng choàng lùi bước nữa, không khỏi có chút giận, liều thôi, giơ tay lên định bắt chân Trần Thiên Thiên.
Tích tắc Tần An giơ tay "đánh" tới giữa hai chân Trần Thiên Thiên, không phải y hạ lưu, mà tay đưa lên đúng phương hướng như thế.
Nhìn động tác ấy Trần Thiên Thiên nổi giận, nhanh như cắt đánh bạt tay Tần An, xoay người một cái đổi hướng ngã về một phía, tức tốc bật dậy:
- Được lắm vốn chỉ đánh cho cậu biết sợ là được, tôi đổi ý rồi, thế nào phải đánh cậu sưng mặt luôn.