Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 947: Phạm quy rồi. (1)

Chương 947: Phạm quy rồi. (1)



- Không được chọc mắt, móc mũi, kéo tai, giật tóc và cắn người đúng không?

Tần An đột nhiên hỏi:

Trần Thiên Thiên gật đầu.

- Vậy tôi thêm một điều nữa, không được bóp cổ.

Trần Thiên Thiên không có ý kiến, gật đầu, dù Tần An có phản ứng nhanh nhạy hơn người thường, so với người học võ còn kém xa, y chẳng có chút cơ hội nào.

Tần An giang hai tay lao thẳng tới, Trần Thiên Thiên xoay người né, đá vào lưng Tần An một phát làm y ngã dúi dụi, cô không thừa cơ truy kích, đứng đợi.

Chênh lệch quá lớn.

Tần An không dễ bỏ cuộc, lại lao cả người tới, Trần Thiên Thiên nhắm chuẩn thời cơ, gạt chân một cái, Tần An lảo đảo xô vào tường.

- Cậu chỉ có thế thôi à?

Trần Thiên Thiên nhíu mày, đánh nhau thế này vô vị:

- Trần Thiên Thiên, anh thích em.

Tần An loạng choạng đi tới gần Trần Thiên Thiên đột nhiên hét lên:

Trần Thiết Thiên ngớ người, đôi mắt hơi nhẹo lại mở ra, môi mấp máy.

Cơ hội.

Tần An bị ngã chóng mặt, giờ bất chấp hết, giang tay ra ôm lấy hông Trần Thiên Thiên, Trần Thiên Thiên phản ứng hơi chậm, giờ mới nhận ra mình bị Tần An chơi xấu rồi, nổi giận, không cần suy nghĩ, rùn người lách khỏi tay Tần An, đẩy lưng y một phát.

Nhìn thấy Tần An chụp ếch, Trần Thiên Thiên xấu hổ tới mặt đỏ bừng, không nương tay nữa.

Tần An cười ngượng, dù sao thủ đoạn tệ hại đó cũng dùng rồi mà không hiệu quả, vội nói:

- Thiên Thiên, đùa thôi mà.

Đùa, cậu ta coi chuyện đó để đùa được à? Trần Thiên Thiên mặt từ lạnh lùng chuyển sang âm trầm, bước tới liên tục đấm ba phát vào ngực Tần An.

Tần An người loạng choạng, chẳng đau mấy, mừng rỡ ôm ngay lấy tay cô, Trần Thiên Thiên chẳng sợ, tay còn lại chém giữa cánh tay Tần An, nơi đó thần kinh rất yếu, bị đánh trúng là tay tê rần, không còn sức lực nào nữa.

Nhưng đánh thì đánh trúng rồi, tay cũng bị bắt nốt, Tần An nhìn thấy Trần Thiên Thiên kinh ngạc thì cười gằn.

- Buông.

Trần Thiên Thiên hai tay bị nắm lấy nhưng lâm nguy không loạn, chân đạp vào phần đùi của y:

Tần An không buông, bị đạp lùi lại vẫn giữ chặt hai tay Trần Thiên Thiên, làm hai người ngã đè lên nhau, không bỏ lỡ thời cơ hai chân kẹp lấy hai chân Trần Thiên Thiên, hai tay vòng qua tay ôm lấy hông cô.

Trần Thiên Thiên vừa thẹn vừa giận, cô đã bao giờ tiếp xúc với con trai thân mật như thế, người cô vốn nhỏ nhắn, bị hai tay hai chân y ôm gọn, đã thế mùi mồ hôi con trai nồng nồng làm thân thể mềm nhũn, không dùng được sức.

- Buông tôi ra.

Tần An mặc dù tiếp xúc với thân thể Trần Thiên Thiên, nhưng kỳ thực không có cảm giác mấy vì toàn thân là lớp phòng hộ dày, hả hê lắm:

- Nhận thua đi rồi tôi tha.

- Nằm mơ.

Trần Thiên Thiên quật cường không chịu, bình thường ở trường nam sinh nhìn trộm ngực cô thôi đã bị cô tát cho rồi, giờ ngực hoàn toàn dán sát vào lồng ngực Tần An, làm sao chịu nổi:

- Thế tôi cứ ôm tới khi cô đầu hàng thì thôi.

Tần An hết cách, đây là cơ hội duy nhất, nếu không hôm nay thế nào cũng bị cô gái này đánh thâm tím mặt mày:

- Cắn là thua nhé, nói rồi đấy.

Trần Thiên Thiên ra sức giãy dụa, nhưng mà vì đùi, hai tay đều bị Tần An kẹp lấy rồi, không có chỗ dùng lực.

Hơi thở của cô phun vào mặt Tần An, Tần An hít hít:

- Bỏ thuốc lá rồi à?

- Bỏ rồi.

Lúc này y còn nghĩ tới chuyện đó, Trần Thiên Thiên bị ôm sắp ngạt rồi, cố sức giãy ra:

- Có mùi gì à?

Trần Thiên Thiên mặc võ phục, giãy dụa một hồi, cổ áo lỏng ra, có thể nhìn thấy mép ngực trắng nõn, tất nhiên vì còn áo lót nên chẳng thấy gì, nhưng mà áo lót màu đen, nhìn thấy viền ngoài thôi, nhưng rất kích thích trí tưởng tượng.

Tần An bấy giờ nhận ra, động tác này của y không thích hợp, tuy mặc áo phòng hộ, không cảm thấy gì, nhưng nhiều lúc kích thích tâm lý còn mạnh hơn sinh lý, nuốt nước bọt quay đầu đi:

- Đương nhiên là có mùi.

Trần Thiên Thiên đột nhiên phát hiện ra Tần An còn có vẻ lúng túng hơn mình, mặt đỏ gay, thậm chí không dám nhìn mình, nhớ ra Tần An ít tuổi hơn mình, tức thì thấy có ưu thế tâm lý hơn hẳn, té ra chỉ là chú nhóc bẽn lẽn, tiếp xúc với con gái là ngại ngùng, thế là không xấu hổ nữa, thổi hơi vào tai y:

- Có mùi sao cậu còn hô hấp nhân tạo cho tôi?

Lần này tới lượt Tần An kinh ngạc, cô gái này làm sao thế? Quay đầu lại nhìn, tức thì môi hai người chạm vào nhau.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch